Ban đêm, sấm chớp đầy trời.
Ngoài cửa sổ lóe lên một tia sáng, lập tức, một tiếng sấm rền vang ầm ầm lập tức xuất hiện, Sở Tiểu Bảo từ trong giấc mơ sợ hãi tỉnh lại, khóc rống lên.
"Mẹ..."
Cậu nằm mơ một cơn ác mộng, mơ thấy Sở Hà đứng trước mặt cậu, lại trở nên xa lạ không gì xánh được, nhìn cậu, lại giống như không quen biết, như người dưng nước lã.
Cậu hoảng sợ, gào khóc, ôm lấy cô, lại bị cô vẻ mặt lạnh lùng đẩy ra.
"Mẹ!"
Sở Tiểu Bảo thét lên một tiếng kinh hãi, lại thấy Sở Hà xoay người rời đi, cậu sợ hãi đuổi theo, nhưng mà dưới chân nặng như đeo trì, cậu đuổi, đuổi mãi, nhưng mãi vẫn không thể đuổi kịp cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


