Sở Tiểu Bảo ý thức được đã rời khỏi cái ôm của bác Phúc, cậu ngẩng đầu, trông thấy đôi mắt u ám ghét bỏ của Cố Cảnh Liên, nước mắt lại càng rơi xuống nhiều hơn.
“Hu hu hu hu… Cháu không cần chú ôm…” Sở Tiểu Bảo quay đầu vươn tay ra với bác Phúc, không ngừng quơ tay, xin giúp đỡ, “Cháu không muốn chú ấy ôm… Hu hu hu… Cháu không muốn chú ấy ôm…”
Bác Phúc lại không đành lòng nhìn, nhưng mà ông ta nhìn Sở Tiểu Bảo, biết được chuyện quan trọng trước mắt, là để hai cha con bồi dưỡng tình cảm.
Vì thế, dằn lòng, ông ta xoay người, bước ra khỏi phòng.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng được đóng lại, chỉ còn lại Cố Cảnh Liên và Sở Tiểu Bảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


