Sở Tiểu Bảo hừ lạnh một tiếng, nắm chặt tay thành nắm đấm, giống như phơi bày ‘Vũ lực’ của cậu, “Cháu không có sợ hãi! Không phải chú nói muốn móc mắt cháu ra sao? Chú ra tay đi! Cháu tuyệt đối sẽ không cầu xin tha thứ, sẽ không kêu lên đau đớn!”
“Hả…?” Cố Cảnh Liên nhíu mày, bả vai giật giật, hơi dơ tay.
Nhưng không đoán ra được, anh ta chỉ dơ tay ra, liền làm Sở Tiểu Bảo hoàn toàn hoảng sợ, rốt cuộc thì cậu cũng khó kìm nén sợ hãi trong lòng, hai tay che kín đôi mắt, cắn chặt răng, vì sợ hãi mà nước mắt không ngừng rơi xuống qua kẽ tay!
Chỉ là cậu cắn chặt răng, cố gắng không khóc ra tiếng, bả vai không ngừng run run, không tiếng động bán đứng giờ phút này cậu đang sợ hãi.
Bác Phúc cũng nhìn không được nữa, lập tức đi lên phía trước, ôm lấy đứa bé từ trong tay Cố Cảnh Liên, có chút tức giận, “Ông chủ, Tiểu Bảo còn nhỏ, cậu không thể dọa cậu bé như vậy! Đứa bé nhỏ như vậy, căn bản không thể dọa!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

