Bên kia, Sở Tiểu Bảo cảm thấy thế giới này vô cùng huyền ảo, vẻ mặt cậu run sợ đứng trước mặt Cố Cảnh Liên, ánh mắt đờ đẫn, trên mặt tràn ngập hoài nghi.
Cậu nhìn Cố Cảnh Liên, lại cẩn thận nhìn bác Phúc, rất lâu sau, mới có thể miễn cưỡng tiêu hóa những lời bác Phúc nói.
Cậu lại nhìn Cố Cảnh Liên, ánh mắt có chút nghi ngờ và e ngại, cậu đi tới trước mặt bác Phúc, có chút ấm ức than thở, “Bác à, chuyện đùa này tuyệt đối không buồn cười đâu! Sao chú xấu xa này lại có thể là cha cháu được?”
Bác Phúc dở khóc dở cười, ngồi xổm người xuống, nắm vai cậu trịnh trọng nói, “Tiểu Bảo, bác không nói đùa với cháu! Đây là cha cháu mà?”
“Chú ấy tuyệt đối không giống cha cháu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)