Trên xe, Sở Tiểu Bảo buồn bực không vui ngồi trong lòng bác Phúc, bĩu môi lảm nhảm, “Bác, chú đó đối với bác rất hung dữ, bác không chán ghét chú ấy sao?”
“Tính tình ông chủ tuy có chút quái gở, nhưng mà đối với bác rất tốt, quan tâm của cậu ấy, tuy không lộ ra rõ ràng, nhưng mà có đôi khi, khi rảnh rỗi người ta sẽ lộ ra bộ dạng dịu dàng.”
Những lời bác Phúc nói, thằng nhóc đó không hiểu, vẻ mặt nghi ngờ nghiêng đầu, đôi mắt đen tuyền chớp chớp với ông ta, không hiểu ngôn ngữ của người lớn.
Trong cảm nhận của thằng nhóc đó, bác Phúc là người cực kỳ ôn nhu, đối với cậu lại tốt, lại quan tâm, so với chú có bộ dạng đẹp trai, tuy khuôn mặt xinh đẹp, nhưng mà tâm địa rất đen tối!
Hóa ra, người xấu không phải là người có bộ dạng xấu xí!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)