Trẻ con thường dễ quên, tính cách đúng là thất thường.
Bác Phúc nghe ngoài cửa có tiếng động, lập tức ngẩng đầu lên nhìn, vừa thấy anh ta thì nhanh chóng đứng lên, tươi cười rạng rỡ: "Ông chủ! Sao cậu còn chưa ngủ?"
Chưa ngủ?
Còn không phải là tại nghĩ đến tên tiểu quỷ này xem có sợ tới mức ngủ không được hay sao?
Sở Tiểu Bảo cũng nhìn thấy anh ta, lườm một cái, sau đó bày ra vẻ mặt tức giận ôm cánh tay, xoay mặt qua một bên, giống như đang giận anh ta.
"Hừ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


