Đến giữa trưa, mặt trời có chút lớn, phơi năng làm miệng cậu khát khô, cho dù đói bụng, cũng thực sự không nuốt nổi bánh mì khô.
Vì thế cậu đau lòng lấy ra chân giò hun khói, gặm một miếng cho đỡ đói.
Bình thường, cậu không phải chưa từng leo núi, nhưng mà thể lực của đứa bé có hạn, ý chí cũng có hạn.
Trong lòng cậu có lòng tin kiên định: Tìm được đường về nhà, một lần nữa quay về bên cạnh mẹ!
Nếu không thì mẹ sẽ lo lắng mất!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)