Sở Hà cười: "Tiểu Tuyết, chị còn muốn cám ơn em đấy. Em đến sống cùng chị, khiến ngôi nhà lạnh giá vui vẻ lên không ít. Tiểu Bảo rất thích em, có em ở đây, nó cũng bớt buồn. Mà công việc của chị cũng không có nhiều thời gian ở bên nó. Có em ở đây, ngược lại chị cũng yên tâm."
"Sở Hà, chị chưa từng nghĩ sẽ tìm lại ký ức sao?" Mạnh Tinh Tuyết lấy hết dũng khí hỏi: "Thân phận của chị, gia đình của chị, còn có cha của Tiểu Bảo."
Động tác trên tay Sở Hà dừng vài giây, nâng mắt, nhìn cô ta một cái, nhếch môi: "Đương nhiên là có nghĩ tới. Chờ đến khi chị góp đủ tiền rồi, nhất định sẽ đi ra ngoài thế giới nhìn ngắm một cái, biết đâu lại có thể tìm lại ký ức lúc trước. Hay là đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi?”
"Được!" Mạnh Tinh Tuyết hiểu ý cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


