"Có ý gì?"
"Tôi đã từng có địa vị hiển hách, cậu họ anh thấy tôi thì ngoan ngoãn như chó on, điểm này nói không sai. Mười năm phong thủy luân chuyển, tôi hiện tại nghèo túng, không còn được như trước, điểm này lại không đúng."
"..." Cao Nam ngớ ra.
Mộ Nhã Triết lạnh lùng nhìn anh ta, bỗng dưng thâm thúy cười, đôi mắt nhiễm lên một tia tà mị: "Bởi vì tôi bây giờ còn vẻ vang hơn cả trước kia.”
"..."
Anh sâu xa nói: "Anh nghĩ rằng tôi không phải tổng giám đốc Mộ thị nữa thì không thể làm gì anh sao? Cao Nam, anh thật là khờ dại. Tôi hy vọng anh hiểu một điều, cho dù hôm nay anh có chết trong tay tôi thì cả họ của anh cũng không dám đổ tội lên đầu tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
