Cả người Lục Cảnh Điềm run lên, môi run run xoay người lại, mím môi, lại ngẩng đầu, rầu rĩ kêu một tiếng: "Cha!"
Bình thường, cô về trễ, Lục Bác Thịnh đã sớm ngủ rồi.
Sao ngay đêm nay, trở về lại gặp ông!?
Lục Bác Thịnh lạnh lùng hỏi: "Trễ như vậy, con đi đâu, sao giờ này mới về! Con còn biết có căn nhà này hả?!"
"Con..." Bao nhiêu ấm ức và tuyệt vọng của Lục Cảnh Điềm nghẹn ngào nơi cổ họng, khó có thể mở miệng.
Cô ta lại hồi tưởng lại chuyện xảy ra đêm nay một lần nữa, chuyện khiến cô ta cảm thấy vô cùng nhục nhã!
Đau đớn vì bị xé rách truyền tới từ sâu trong cơ thể luôn nhắc nhở cô ta, xấu hổ và giận dữ hôm nay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


