“Còn không mau cởi dây thừng! Thả tao về nhà!” Lục Cảnh Điềm hung hãn, cố gắng hù dọa bọn cậu.
Vân Thiên Hữu nghe vậy chỉ mỉm cười: “Trò chơi còn chưa kết thúc, cớ sao lại thả cô ra chứ?”
Giọng nói chững chạc, lời nói lạnh lẽo, Cảnh Điềm lập tức bị choáng váng.
“Hai tên tiểu quỷ chúng mày làm càn, cẩn thận tao nói cho cha chúng mày.”
“A!”
Vân Thiên Hữu lạnh lùng chế giễu một tiếng, bỗng dưng, ung dung thong thả nói: “Được thôi, cô đi nói đi.”
Lục Cảnh Điềm ngẩn người: “Mày không sợ cha mày đánh nát mông mày?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)