Vẻ mặt Mạnh Sênh cứng đờ, vội xua tay: "Không sao, con tự lên được rồi, đâu cần làm phiền mẹ làm gì."
"Phiền hà gì chứ, khách sáo với mẹ làm gì."
Dư Quỳnh Hoa dắt tay cô đi về phía cầu thang.
Mới đi được vài bước, quản gia Chu đã bước vào cúi đầu báo: "Nhị phu nhân, Đại phu nhân mời bà qua đó một chuyến, nói là có chuyện muốn bàn với bà."
Dư Quỳnh Hoa khựng lại: "Chị ấy tìm tôi?"
Ừm, đúng là trông như sắp mưa thật.
Nụ cười trên mặt bà ta vẫn nhu hòa hiền thục: "Đại phu nhân có nói là chuyện gì không?"
Quản gia Chu lắc đầu: "Đại phu nhân không có nói, chỉ bảo bà mau chóng qua đó ngay."
Dư Quỳnh Hoa nhíu mày, lộ rõ vẻ không muốn đi: "Ông quay lại hỏi Đại phu nhân xem có việc gì, rồi hẵng tới báo cho tôi."
Nói rồi bà ta định tiếp tục dắt Mạnh Sênh lên lầu.
"Nhị phu nhân, bà... đừng làm khó tôi, tôi cũng chỉ là người truyền lời cho Đại phu nhân thôi." Quản gia Chu cao giọng gọi với theo.
Dư Quỳnh Hoa lần nữa dừng bước, quay đầu nhìn quản gia Chu.
Mạnh Sênh thấy vậy, biết rằng lúc này có lẽ Dư Quỳnh Hoa cần một bậc thang để xuống, bèn khuyên: "Mẹ, mẹ hãy đi đi, biết đâu Đại phu nhân tìm mẹ có việc gì gấp. Con tự lên lầu thay quần áo là được."
"Thôi được, vậy mẹ qua đó một lát, con về phòng của con và Bạc Vũ mà thay, mấy bộ quần áo con mang về lần trước vẫn ở trong đó, mẹ cũng đã sai người giặt sạch rồi."
"Dạ."
Nhìn theo bóng Dư Quỳnh Hoa đi khuất, Mạnh Sênh liếc nhìn đồng hồ rồi vội vàng bước lên tầng ba.
Tầng ba là phòng ngủ và phòng sách của Thương Nghị Tranh và Dư Quỳnh Hoa, mỗi khi Mạnh Sênh và Thương Bạc Vũ về ở lại cũng là ở tầng này.
Vì vậy nếu không có lệnh của Dư Quỳnh Hoa, đám người làm sẽ không tự ý bước lên đây.
Cửa phòng sách không khóa, Mạnh Sênh vặn tay nắm cửa và dễ dàng bước vào trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
