Mạnh Sênh mím môi, ánh mắt hơi trầm xuống, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lùng và thản nhiên.
Không sao, bán thì bán thôi.
Bán đi cũng tốt.
Đến lúc cô đòi lại căn biệt thự ở khu Dinh thự Duyệt Lan, đòi lại cả 300 ngàn đã cho mượn, khi đó Ninh Vi Vi sẽ rơi vào cảnh ngộ và tâm trạng thế nào nhỉ?
Trắng tay?
Nghèo túng thảm hại?
Cô quả thực hơi mong chờ.
Mạnh Sênh nghỉ ngơi ở nhà hai ngày, Thương Bạc Vũ luôn túc trực bên cạnh không rời nửa bước, nấu cơm cho cô, gội đầu rồi sấy tóc cho cô, vô cùng tỉ mỉ và chu đáo.
Bảo mẫu dì Trương đứng bên cạnh nhìn mà không ngớt lời khen ngợi.
Từ đầu đến cuối anh ta đều rất quan tâm đến cô, bao nhiêu năm qua, cô chưa từng cảm thấy bị lơ là dù chỉ một chút.
Từ lúc yêu cho đến khi kết hôn, anh ta luôn cho cô đủ cảm giác an toàn.
Tình yêu của anh ta có lẽ là thật, nhưng sự phản bội và ngoại tình cũng là thật.
Vì thế Mạnh Sênh không nhìn thấu được anh ta.
Nhưng cô đã thực sự thấu hiểu thế nào gọi là trái tim chân thành vốn là một thứ biến ảo khôn lường.
Không một ai có thể thực sự nắm bắt được nó.
Đợi đến khi sắc mặt cô thực sự tốt lên, bác sĩ cũng nói không còn vấn đề gì, Mạnh Sênh mới rời khỏi nhà đến Bảo tàng Nghệ thuật.
Khu trưng bày triển lãm cá nhân của Thu Ý đã được trang trí hoàn tất, cả triển lãm sẽ có tổng cộng 108 bức tranh.
Vị trí đặt của nhiều bức tranh nhỏ đã được chọn xong, chỉ còn các bức tranh chủ đạo của bốn khu triển lãm đã định nhưng chưa lắp đặt.
Thế nhưng chỉ còn một tuần nữa là đến ngày khai mạc triển lãm.
May thay vào ngày cuối cùng của tháng mười, Thu Ý đã về nước.
Mạnh Sênh đến sân bay đón cô ấy.
Rõ ràng đã sắp đến tiết Lập Đông, vậy mà khi Thu Ý đẩy xe hành lý bước ra lại mặc đồ rất mỏng manh và giản dị, bên trong là chiếc sơ mi xanh lá, khoác ngoài áo măng tô len đen và chân váy da quá đầu gối.
Cô ấy có vẻ ngoài xinh đẹp rực rỡ, đôi mắt hồ ly cực kỳ sắc sảo, khí chất mạnh mẽ và áp lực bẩm sinh tỏa ra khiến những người xung quanh đều vô thức giữ khoảng cách.
So với cô ấy, gương mặt sắc nét của Mạnh Sênh tuy cũng mang tính công kích, nhưng lại được trung hòa bởi đôi mắt phượng trong veo và dịu dàng, khiến cô trông thân thiện và dễ gần hơn.
Mạnh Sênh mỉm cười vẫy tay: "Chị Thu Ý."
Thu Ý đẩy xe hành lý đi tới, mỉm cười dịu dàng: "Mạnh Mạnh, đã lâu không gặp."
Cách cô ấy gọi Mạnh Sênh khác với những người khác, mọi người thường gọi cô là "Sênh Sênh", chỉ có Thu Ý là gọi theo anh trai Mạnh Thức Hứa, gọi cô là "Mạnh Mạnh".
Lần cuối cùng hai người gặp nhau là vào đám tang của mẹ cô Hứa Lê năm ngoái, Thu Ý từ Pháp vội vã trở về để viếng tang.
"Sao mới một năm không gặp mà trông sắc mặt em kém thế này? Có phải lại ốm đi rồi không?" Thu Ý hơi nhíu mày, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới.
Mạnh Sênh nhìn thấy cô ấy, bỗng cảm thấy trong lòng ấm áp và được an ủi lạ thường.
Điều đó cũng khiến cô nảy sinh ham muốn được giãi bày, muốn kể hết những ấm ức, thống khổ, bi thương và cả những đường cùng có thể phải đối mặt trong tương lai cho cô ấy nghe.
Nhưng cô mím môi, cuối cùng chẳng thể nói ra lời nào.
Ngày 6 là triển lãm cá nhân đầu tiên của Thu Ý tại trong nước, cô không thể để chuyện của mình làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cô ấy.
"Có lẽ là do hai hôm trước em bị cảm lạnh."
Thu Ý nhận ra vành mắt cô hơi đỏ, hiểu rằng chắc hẳn trong lòng cô có chuyện, nhưng vì cô chưa muốn nói nên cô ấy cũng không ép buộc, chỉ là đôi mày càng nhíu chặt hơn, đưa tay khẽ chạm vào gò má hao gầy của cô.
"Nếu thầy mà nhìn thấy em thế này, chắc chắn sẽ xót xa lắm đấy? Trên mặt chẳng còn tí thịt nào cả."
Mạnh Sênh mỉm cười: "Sau này em sẽ bồi bổ dần. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm trước đã."
"Ăn gì nào?"
"Dạ... ăn thịt nhé?"
Thu Ý nhướng mày: "Được, đi ăn thịt."
Hai người chọn một nhà hàng Trung, vừa ăn vừa nói về huyện nhà, Mạnh Sênh hỏi: "Chị Thu Ý, lần này chị định ở lại Thành phố Kinh bao lâu?"
"Đến qua Tết." Thu Ý nói.
"Thật sao? Thế thì tốt quá."
"Cũng đã nhiều năm rồi chị chưa về đón Tết."
"Vậy chị ở nhà họ Mạnh hay là..."
Thu Ý lắc đầu: "Không cần, trước khi về chị đã gọi công ty vệ sinh dọn dẹp căn hộ của chị rồi, ở được."
Mạnh Sênh im lặng, biết cô ấy đang bận tâm điều gì nên mỉm cười gật đầu: "Dạ."
Ăn xong, Mạnh Sênh vốn bảo cô ấy đã ngồi máy bay đường dài nên muốn cô ấy về nghỉ ngơi, nhưng Thu Ý khăng khăng đòi đến Bảo tàng Nghệ thuật trước để xem cách bài trí của bảo tàng cũng như chọn ra các bức tranh chủ đạo.
Thu Ý vừa đến, nhân viên Bảo tàng Nghệ thuật đều đứng ở cửa đón tiếp, Ninh Vi Vi từ trong đám đông nhảy ra, vui vẻ và thân thiết khoác lấy cánh tay cô ấy: "Chị Thu Ý, chào mừng chị trở về, chị vẫn xinh đẹp như ngày nào."
Thu Ý hơi nhíu mày, thản nhiên gật đầu: "Đã lâu không gặp."
Trong lúc nói chuyện, cô ấy đã rút cánh tay mình ra.
Tính cách của Thu Ý vốn khá lạnh lùng, nhiều người sẽ nói cô ấy bạc tình và máu lạnh, nhưng thực ra cô ấy chỉ thể hiện sự nhiệt tình với những người thân thiết thực sự.
Cô ấy và Ninh Vi Vi thực chất chỉ quen biết qua Mạnh Sênh.
Và cũng chỉ dừng lại ở mức biết mặt, gặp nhau vài lần, cùng ăn một bữa cơm mà thôi, chưa đến mức có thể thân mật khoác tay nhau như thế.
Hơn nữa tính tình Thu Ý khá kiêu ngạo, không thích có quá nhiều sự tiếp xúc thân thể với người khác.
Bàn tay Ninh Vi Vi cứng đờ giữa không trung đầy lúng túng, mặt đỏ bừng, cô ta không ngờ Thu Ý lại không nể mặt mình đến thế.
Cô ta nhìn Mạnh Sênh với ánh mắt cầu cứu, nhưng Mạnh Sênh không thèm nhìn cô ta, mà nói với người phụ trách bộ phận triển lãm: "Quản lý Chu, hãy đưa cô Thu đi tham quan các khu triển lãm chúng ta đã bố trí xong."
"Được. Cô Thu, mời đi theo tôi."
Quản lý Chu là nhân viên lâu năm của Bảo tàng Nghệ thuật, đã ở đây từ thuở sơ khai khi mẹ của Mạnh Sênh là Hứa Lê sáng lập.
Vì Bảo tàng Nghệ thuật không thiết lập chức vụ Phó giám đốc nên ngoại trừ Giám đốc ra, trong cả bảo tàng, chức vụ của ông là cao nhất.
Sau khi Mạnh Sênh tiếp quản bảo tàng, ông cũng giúp đỡ cô xử lý các công việc một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn.
Cả đoàn người đi vào trong, chỉ còn Ninh Vi Vi đứng ngẩn ngơ tại chỗ đầy bẽ bàng.
Cô ta cắn chặt môi, nhìn chằm chằm bóng lưng của Mạnh Sênh và Thu Ý với vẻ oán hận.
Có gì mà đắc ý chứ?
Có gì ghê gớm đâu.
Cô ta lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Thương Bạc Vũ: [Ông xã, em thấy tủi thân quá, muốn được anh ôm hôn thật nhiều.]
…
Bảo tàng Nghệ thuật Nhất Sênh chia làm bốn khu triển lãm A, B, C, D, tổng diện tích là 6359 mét vuông. Từ cửa chính đi vào là một món đồ trang trí pha lê hình học khổng lồ, khi xoay chuyển, trên pha lê sẽ hiện lên nhiều tác phẩm hội họa tuyệt mỹ.
Bên phải là thang máy kính, phía sau là bốn sảnh triển lãm lớn, tầng hai và tầng ba là phòng sưu tập, khu văn phòng và phòng khách.
Các yêu cầu về trang trí, điểm xuyết khu triển lãm đều do Thu Ý đề xuất, sau khi cô ấy duyệt qua bản thiết kế cuối cùng mới bắt đầu thực hiện.
Thu Ý đi hết một vòng bốn khu triển lãm, cảm thấy khá hài lòng, sau khi đưa ra vài ý kiến nhỏ về ánh sáng, cô ấy nói với Mạnh Sênh: "Các kiện hàng chuyển phát mấy bức tranh chủ đạo sẽ tới vào ngày mai, ngày mai em cho người đến thẳng chỗ chị lấy nhé."
Trong số các bức tranh chủ đạo, có một bức cô ấy đã đoạt giải nhất tại Triển lãm Mỹ thuật ở Pháp nửa đầu năm nay, còn từng có một người Pháp muốn mua lại để sưu tập với giá một triệu Euro.
Nhưng Thu Ý đã từ chối khéo.
Mạnh Sênh gật đầu, nhìn sang người phụ trách bộ phận bảo quản: "Phương Viện, ngày mai em dẫn người qua đó một chuyến. Lát nữa chị sẽ gửi địa chỉ cho em."
Phương Viện cúi đầu: "Em biết rồi ạ."
Thu Ý ở lại Bảo tàng Nghệ thuật đến bốn giờ chiều thì về, Mạnh Sênh đưa xe của mình cho cô ấy làm phương tiện đi lại.
Thương Bạc Vũ gọi điện nói muốn cùng đi ăn cơm, nhưng Thu Ý nói mệt rồi, để mai hãy ăn.
Thương Bạc Vũ đành thôi, tối đến anh ta lái xe tới bảo tàng đón Mạnh Sênh, ôn tồn hỏi: "Thế nào rồi? Hôm nay em có chỗ nào không thoải mái không?"
Mạnh Sênh khẽ lắc đầu: "Không sao, em khỏe hẳn rồi, cũng đâu phải búp bê sứ đâu mà anh phải lo lắng thế."
"Sao anh không lo cho được. Bác sĩ đã dặn rồi, hiện tại em không được để mình mệt mỏi, biết chưa?"
"Dạ."
"Tối nay em muốn về nhà ăn hay ăn ở ngoài?"
"Sao cũng được."
Vào đến nhà hàng, Thương Bạc Vũ nói với cô: "Ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ đằng kia đi, có thể ngắm cảnh đêm, tám giờ rưỡi ở tòa cao ốc phía kia sẽ có trình diễn ánh sáng."
Thấy anh ta biết rõ như vậy, Mạnh Sênh mỉm cười hỏi: "Anh từng tới đây rồi à?"
Thương Bạc Vũ thản nhiên không chút lúng túng: "Ừ, tối qua chẳng phải anh đi xã giao sao? Hoàng tổng đã đặt phòng riêng ở nhà hàng này."
"À, ra vậy."Mạnh Sênh khẽ gật đầu, nhấp một ngụm nước, tin nhắn nhắn tới: [Thương Bạc Vũ và Ninh Vi Vi đã tới nhà hàng này dùng bữa vào tối ngày kia và tối hôm qua, ngồi đúng ngay vị trí cạnh cửa sổ đó.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)