Mạnh Sênh không hề biết Thẩm mỹ viện Gia Lan đã vô tình gánh tội thay cho mình, cũng chẳng rõ người của Dư Quỳnh Hoa làm thế nào mà lại điều tra ra được Bùi Tuy.
Ngày hôm sau là hoạt động Kỷ niệm thành lập trường của Đại học Thành phố Kinh.
Cô diện một bộ váy áo dạ Tweed phong cách tiểu thư màu tím nhạt, bên dưới là đôi bốt cao cổ, tay xách túi Chanel, mái tóc xoăn sóng màu đen xõa trên bờ vai thanh mảnh, khẽ lay động theo từng bước đi.
Thương Bạc Vũ đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, nghe thấy tiếng động thì ngoảnh lại, một bóng hình rạng rỡ, thanh nhã lại đoan trang hiền thục đột ngột hiện ra trong đôi mắt đào hoa sau lớp kính cận.
Từ lúc mới quen Mạnh Sênh, anh ta đã biết cô rất đẹp.
Vẻ đẹp rực rỡ nhưng không phô trương, dưới hàng lông mày lá liễu thanh tú là đôi mắt phượng trong veo lại tĩnh lặng, tựa như làn nước mùa thu, rạng rỡ như hoa xuân, vừa dịu dàng vừa rạng ngời.
Gương mặt trái xoan thanh tú nhỏ nhắn, đôi môi thoa lớp son nhung màu nhạt trông mọng mướt như muốn nhỏ giọt.
Đã lâu lắm rồi cô không ăn diện cầu kỳ như vậy, bình thường cô vẫn trang điểm nhưng khá đơn giản, phong cách ăn mặc cũng thiên về sự giản dị, năng động.
Thương Bạc Vũ ngẩn ngơ trong giây lát, rồi đáy mắt tràn ngập ý cười dịu dàng, đứng dậy bước tới: "Bà xã, em đẹp lắm."
Anh ta chưa bao giờ tiếc lời khen cô, mỗi câu chữ đều chân thành, tha thiết.
Mạnh Sênh liếc anh ta một cái hờn dỗi, khẽ hứ một tiếng: "Vậy anh nói xem, em không đẹp lúc nào?"
Thương Bạc Vũ bật cười, ngón tay khẽ chạm vào mũi cô, ánh mắt và giọng điệu đều thấm đẫm vẻ cưng chiều: "Là anh lỡ lời, lúc nào cũng đẹp, bà xã anh lúc nào cũng đẹp nhất, là người xinh đẹp nhất."
Mạnh Sênh cười nói: "Được rồi, bớt dẻo miệng đi, mau xuất phát thôi, không là không kịp đâu."
Hai người bị tắc đường ngoài cổng trường hơn 10 phút mới lái xe vào được bên trong.
Xe vừa dừng hẳn, Ninh Vi Vi đã gọi điện tới.
"Sênh Sênh, hai người đến đâu rồi?"
Hôm nay đúng vào cuối tuần, phía nhà trường không hề gửi thư mời cho Ninh Vi Vi, là do hai ngày trước cô "vô tình" nhắc đến chuyện này, hỏi cô ta có muốn đi cùng không.
Hôm nay trường mở cửa tự do, chỉ có tiệc tối mới cần thư mời, nhưng với địa vị của cô và Thương Bạc Vũ, việc đưa thêm một người vào là chuyện dễ như trở bàn tay.
Ninh Vi Vi ban đầu còn giả vờ do dự, mãi đến khi Mạnh Sênh khuyên vài câu, cô ta mới đồng ý.
Mạnh Sênh thừa hiểu vẻ làm bộ làm tịch của cô ta, chẳng qua thấy Ninh Vi Vi muốn đi nên cô mới thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
"Tụi mình vừa đậu xe xong, cậu đang ở đâu?"
"Tớ đang ở tòa A của Viện Ngoại ngữ."
Viện Ngoại ngữ là nơi gần cổng Nam nhất, cô nói: "Được, tụi mình đi qua đó mất khoảng năm sáu phút, cậu đợi tớ một lát."
"Hôm nay Ninh Vi Vi cũng tới sao?" Thương Bạc Vũ rút chìa khóa xe, thuận miệng hỏi một câu.
Mạnh Sênh nghiêng đầu nhìn anh ta, trong mắt anh ta là vẻ ngạc nhiên đúng mực.
Cô vẽ một cánh đồng lúa chín vàng ươm và niềm vui thu hoạch của người nông dân, chỉ có điều vào ngày sát hạn chót nộp bài, bức tranh của cô bị ai đó vô tình làm đổ, rơi đúng vào hộp màu.
Một bức tranh cứ thế mà hỏng bét.
Chỉ còn đúng một ngày, cô không thể nào vẽ kịp một bức khác.
Cô đành phải bỏ cuộc.
Lúc đó giáo sư có nói, nếu bức tranh này của cô dự thi, chắc chắn sẽ lọt vào top 3.
Còn người làm đổ tranh của cô, sau đó vẫn luôn không tìm ra, cô đã tức giận trùm chăn khóc suốt một ngày, lúc đó Ninh Vi Vi đã an ủi cô thế nào nhỉ?
"Thôi mà, người ta cũng đâu có cố ý, dù sao cậu cũng không kịp tham gia triển lãm nữa, đừng giận nữa."
"Đừng khóc nữa, nhìn mắt sưng vù lên rồi này, tớ nhìn mà xót quá, tranh của tớ vẫn còn đây, nếu tớ đoạt giải, tớ sẽ chia cho cậu một nửa tiền thưởng, rồi chúng ta đi ăn thật ngon."
Thời gian đã trôi qua quá lâu, nhiều chi tiết hơn cô cũng không nhớ rõ nữa.
Chỉ là bây giờ ngẫm lại hai câu nói này, lòng cô thấy chua xót lạ thường.
Thậm chí còn nảy sinh một tia nghi hoặc.
Người làm đổ tranh của cô lẽ nào chính là Ninh Vi Vi?
Lúc đó không tìm được đáp án, bây giờ cũng đừng mong tìm thấy nữa.
Điều cô để tâm là nếu ngay từ lúc đó, tâm tư của Ninh Vi Vi dành cho cô đã bắt đầu giả tạo, vậy thì con người này quả thực hơi đáng sợ.
Mạnh Sênh dẹp bỏ dòng suy nghĩ, cùng Thương Bạc Vũ đi về phía tòa A của Viện Ngoại ngữ, đi ngang qua con đường bên hông là khoa Toán và khoa Vật lý, đi tiếp về phía đông là khoa Mỹ thuật.
Cạnh khoa Mỹ thuật chính là nhà thi đấu và sân vận động.
Lần gần nhất quay lại trường là năm kia thì phải, năm ngoái công ty anh ta bận rộn, mẹ cô lại qua đời nên không còn tâm trí đâu mà về trường tìm lại kỷ niệm.
Năm nay cũng là lần đầu tiên.
Đi được vài phút, Mạnh Sênh đã thấy Ninh Vi Vi đang đứng dưới nắng xem điện thoại, hai người còn chưa kịp tiến lại gần thì một chàng trai cao ráo đã bước tới xin wechat.
Ninh Vi Vi ngẩn ra, sau đó mỉm cười nghiêng đầu: "Ngại quá, chị có bạn trai rồi."
Hôm nay cô ta mặc khá đáng yêu, áo len hồng kết hợp chân váy xếp ly, khoác một chiếc áo măng tô màu trắng kem bên ngoài, tóc tết xương cá lệch một bên.
Vừa ngọt ngào vừa sinh động.
Trông đúng thật giống một nữ sinh tầm hai mươi tuổi.
"Chà, được đó, mấy cậu sinh viên này đúng là nằm gọn trong lòng bàn tay cậu nhỉ." Đợi chàng trai kia đi khuất, Mạnh Sênh cười trêu chọc, ẩn ý nháy mắt với cô ta: "Sao người kia nhà cậu không đi cùng? Anh ấy yên tâm sao? Nỡ để cậu đi một mình à?"
"Đừng nói bậy."
Ninh Vi Vi thẹn thùng lườm cô một cái, khoác lấy cánh tay Mạnh Sênh, khoé mắt lén lút liếc về phía Thương Bạc Vũ, thấy sắc mặt anh ta tự nhiên, không có gì bất thường, cô ta vừa thấy yên lòng lại vừa thấy không cam lòng.
Thực ra cô ta rất muốn thấy anh ta ghen.
Nhưng trong một năm hai người họ bên nhau, anh ta chưa bao giờ ghen tuông, ngược lại chính cô ta mới là người dần đi chệch khỏi mục đích vụ lợi ban đầu, lún sâu vào lưới tình mà anh ta giăng ra.
Không tài nào thoát ra được.
Cô ta thu hồi tầm mắt, bĩu môi.
Chưa kịp đau buồn, Hiệu trưởng đã dẫn theo chủ nhiệm cùng vài giáo viên và cổ đông đi tới.
"Thương tổng, Thương phu nhân, xin lỗi vì đã tiếp đón chậm trễ."
Thương Bạc Vũ mỉm cười: "Hiệu trưởng Kim khách sáo quá rồi."
Sau khi Mạnh Sênh khẽ gật đầu chào hỏi từng người, ánh mắt cô dừng lại trên người đàn ông đứng bên phải Hiệu trưởng Kim.
Người đàn ông mặc bộ vest màu xám đậm, dáng người cao ráo, đôi chân dài miên man, gương mặt thanh tú, đôi mắt đan phượng lạnh lùng sâu thẳm, đường xương hàm sắc sảo lạnh lùng, toàn thân toát ra khí chất cao quý và tao nhã.
Mạnh Sênh hơi nghi hoặc, ánh mắt lộ vẻ thắc mắc "anh cũng là sinh viên Đại học Thành phố Kinh sao".
Bùi Tuy lại thu hồi tầm mắt, nhìn sang hai người bên cạnh cô.
Thương Bạc Vũ và Ninh Vi Vi.
Anh khẽ nhướng mày, khóe môi nhếch lên một chút, lộ ra vẻ mặt đầy thú vị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)