Ninh Vi Vi nhanh chóng lên lầu thay bộ váy ngủ hai dây ra, vừa trở lại đầu cầu thang thì tiếng chuông cửa bên ngoài đã vang lên.
Cô ta bước thật nhanh, nhìn người xuất hiện trong màn hình video trên tường, máu toàn thân như bị dội một gồng nước biển buốt giá, lạnh đến mức chân tay cứng đờ.
Đúng là mẹ thật.
Mẹ tìm đến tận đây, có phải đã biết chuyện rồi không?
Cô ta đứng sững sờ hồi lâu, khi tiếng chuông bên ngoài càng lúc càng dồn dập, cô ta mới cưỡng ép bản thân thu lại suy nghĩ, ổn định tinh thần, siết chặt nắm đấm mở cửa ra.
Tết năm ngoái vì Thương Bạc Vũ đưa cô ta đi chơi vài ngày nên cô ta không về Thành phố Tĩnh An. Tính từ lần cuối gặp mẹ đến nay cũng đã gần hai năm.
"Mẹ..."
Cánh cửa mở ra, cô ta cố tỏ ra thoải mái và tự nhiên nặn ra một nụ cười để trông mình không quá thê thảm, nhưng vết thương và vẻ mặt trắng bệch thì không cách nào che giấu nổi.
Lã Thu Linh nhìn những vết thương trên mặt con gái, sắc mặt vốn lạnh nhạt bỗng chốc sững lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

