...........
"Vậy đi thôi."
"Đi nơi nào?"
Trật tự nội tâm giữ lâu như vậy, nháy mắt lập tức rối như tơ vò.
Khi anh giữ chặt sau gáy cô, sắp đoạt lại quyền chủ động, cô gái lại dời đi.
Anh lại muốn tới gần, cô lại càng ngửa ra sau, không cho anh hôn.
"Đưa em về khách sạn, buổi tối một mình không cần đi lung tung ra ngoài." Anh nói, dắt tay cô.
Khương Vũ cố chấp ở tại chỗ không chịu đi, cười híp mắt nhìn anh: "Vừa gặp đã muốn dẫn em đi khách sạn, bạn trai cũ rắp tâm gì vậy."
"............"
"Rốt cuộc có về hay không."
"Không, anh người con trai này, xấu xa vô cùng."
"Nếu ông đây thật sự xấu xa với em, em đã sớm...." Anh nhịn lại.
"Chính là rất xấu."
Cừu Lệ còn chưa thỏa mãn mà liếm liếm môi, cuốn lấy tư vị của cô, giữ sau gáy cô, còn muốn đòi nữa, Khương Vũ lập tức lùi về phía sau một bước, kiên định tỏ rõ ý muốn không muốn tiếp tục nữa.
Cừu Lệ không miễn cưỡng, nhẫn nại hỏi: "Nếm ra chưa?"
"Không, A Lệ đối với em rất tốt, là người tốt với em nhất ngoại trừ mẹ, A Lệ giúp em giết người, A Lệ giúp em nhận tội...."
Cô gái đã triệt để rơi vào thôi miên sâu, tư duy hoàn toàn nằm trong ý thức sâu xa hỗn loạn.
Lời cô nói ra, làm cho Cừu Lệ sởn cả tóc gáy.
"A Lệ sắp chết rồi."
"Em muốn cứu anh ấy."
"Nhưng Cừu Lệ rất không tốt, cậu ta đối với em rất xấu, chưa từng nghĩ đến cảm nhận của em, lật lọng, không nghe lời, còn luôn bắt nạt em."
"Không sai!"
"Ừ, là mùi vị của A Lệ."
"Tất cả rồi sẽ tốt hơn, em sẽ bỏ được gánh nặng nặng nề này đi, em sẽ gặp được người thật sự yêu thích."
Giữa mày Cừu Lệ tựa như cũng mang theo mấy phần men say, bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy một cô gái ở bên cạnh cửa sổ sát đất của quán bar Thanh, cho rằng mình sinh ra ảo giác.
Anh nghiêng đầu, lắc lắc đầu, lại nhìn.
Cô gái một chống gò má, mềm oặt nằm nhoài lên bàn.
"Thật ra cũng không thích như vậy." Cừu Lệ tiếp tục nói: "Người kia mà em thích, thật ra chỉ là người mà em tưởng tượng thôi.
Cô mặc váy phong cách châu Âu cổ điển rất có khí chất, trong quán bar Thanh phút chốc lại có ánh đèn chiếu lên, ánh lên gò má ửng hồng của cô, nhìn vừa chán nản vừa gợi cảm, con ngươi trong suốt long lanh như mang theo ánh nước dịu dàng.
Cô cũng nhận ra Cừu Lệ hồi lâu, lập tức cau mày thanh tú lại, mang theo mấy phần tủi thân, nhìn anh.
Hai người cách cửa sổ sát đất, nhìn nhau chăm chú hồi lâu.
Đối với Cừu Lệ, Khương Vũ thật sự thay đổi rất nhiều.
Sau khi học đại học có mấy tháng ngắn ngủi, cô phảng phất như rũ bỏ bộ lông xám của con vịt xấu xí, đã biến thành chú thiên nga trắng vươn cổ giương cánh chân chính.
Cô quá đẹp, đẹp đến làm cho anh phảng phất cho rằng đây là trong mộng.
Tự ti mặc cảm, không dám nhận nhau.
Cừu Lệ trong mắt Khương Vũ, cũng thay đổi rất nhiều.
Anh của quá khứ không bao giờ giao lưu với người khác, bên người lại tụ tập năm ba người bạn tốt, một đám nam sinh nói cười, khóe miệng anh cũng mang theo ý cười, hoàn toàn không còn bộ dáng độc lai độc vãng quái gở như quá khứ.
Khương Vũ dụi dụi mắt, trong lúc hoảng hốt còn tưởng mình nhìn nhầm.
Anh cắt mái tóc húi cua, nhìn đường nét, khí chất càng thêm lạnh nhạt cứng rắn, mặc áo thun màu đen và quần dài, da dẻ căng mịn ở cánh tay hiện lên màu vàng nhạt, bên trên còn mơ hồ có thể thấy được vết sẹo của quá khứ để lại.
Hai người cách kính, phảng phất như bị ngăn cách bởi hai giấc mộng khác nhau.
Cừu Lệ dời tầm mắt đi, bước chân lộn xộn, xoay người hoảng hốt rời đi.
Trong đoạn tình cảm này, anh là người chạy trốn, khi gặp lại hoàn toàn thay đổi, làm sao còn mặt mũi nhìn nhau.
Đi hơn mười mét, lại quay đầu lại, thiếu nữ phảng phất thật sự chỉ xem anh như là một giấc mộng, cô nằm nhoài bên cửa sổ trên quầy bar, ngủ thiếp đi như là chợp mắt vậy.
"...."
Cừu Lệ cuối cùng vẫn không có cách nào để cô lại một mình nơi này, anh sải bước quay lại quán bar, đi đến bên người Khương Vũ.
Trên bàn có mấy ly cốc-tai rỗng, cô gái nửa mê nửa tình nằm sấp, ngơ ngác nhìn hộp thủy tinh âm nhạc trong tay, xuất thần.
Hộp âm nhạc tí tách vang lên giai điệu Hồ thiên nga lanh lảnh, thiếu nữ ba lê thủy tinh xoay tròn tròn, từng vòng lại từng vòng, kéo cô vào nơi sâu nhất của mộng cảnh.
Tay Cừu Lệ rơi trên vai cô, nhẹ như lông chim, nhưng thân hình mẫn cảm của Khương Vũ hơi co lại, phòng bị quay đầu nhìn anh một cái.
Khuôn mặt anh tuấn quen thuộc đã nhớ nhung vô số lần trong đầu, làm cho cô có chút không dám tin, nhìn vào anh xác nhận lần nữa: "A Lệ?"
"Ừ."
Cừu Lệ nhìn thấy trên bàn còn có hộp thuốc lá, da đầu có chút đau: "Học được từ lúc nào?"
Khóe miệng Khương Vũ miễn cưỡng giương lên, thuần thục lấy một điếu thuốc lá dành cho nữ vị chanh từ trong hộp ra, bỏ vào miệng, sau đó dùng một chiếc bật lửa chạm khắc tinh xảo đáng yêu, châm lửa.
"Anh đoán đi?"
"Khương Vũ!"
Cô ngoảnh mặt làm ngơ với phẫn nộ đột ngột của anh, hút một ngụm, đưa điếu thuốc nhỏ dài dính son môi đến bên miệng Cừu Lệ.
"Mùi vị không tồi, anh thử xem."
Cừu Lệ tuy rằng cảm thấy rất hoang đường, nhưng vẫn không nhịn được mê hoặc, đầu lưỡi liếm son môi trên đầu điếu thuốc.
Mùi vị...!Đúng là không tồi.
Hút vào có mùi thanh mát của chanh, cũng may nicotin không nhiều.
Vô số lần tưởng tượng ra cảnh gặp lại nhau trong đầu, nhưng là tuyệt đối không ngờ rằng sẽ là tình huống như bây giờ.
Khương Vũ tựa như say không nhẹ, lấy thuốc từ trong miệng anh ra, đặt lên bên môi đỏ bừng của mình.
Cừu Lệ rất không khách khí kéo điếu thuốc ra, trực tiếp dùng tay dập tắt.
"Xì" một tiếng, anh tựa như không đau không ngứa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
