Sao cô ta có thể là học sinh Bạch Thư Ý tuyển vào được?!
Bạch Thư Ý là giáo viên có thân phận thế nào, đến một ngôi sao múa ba lê như Thẩm Ngạo Tinh cô đây cũng chẳng có cơ hội nói vài ba câu với Bạch Thư Ý.
Vừa nghe thấy cái tên “Bạch Thư Ý”, Thẩm Ngạo Tinh vốn đang định bỏ đi chợt dừng bước lại, kinh ngạc nhìn về phía Khương Vũ.
Khương Vũ không làm khó Lâm Miểu nữa, lên tiếng giải thích: “Tôi không mạo danh chiếm chỗ, chỉ là lúc nhập học, cô giáo Bạch Thư Ý đích thân chọn tôi, tạm thời vẫn chưa xếp lớp cho tôi.”
Một người muốn thay đổi tính cách được hình thành từ hoàn cảnh gia đình bấy lâu nay, không phải là một chuyện dễ dàng.
Khương Vũ cũng nhận ra rằng, muốn cô ấy cứng rắn với Lâm Huyên Nhi, cũng thực sự đang làm khó cô ấy.
“Chị không già mồm cãi với em, chỉ là chị... chỉ trông chuyện mà bàn luận thôi.” Giọng Lâm Miểu bé dần đều.
Lâm Huyên Nhi nhìn Lâm Miểu, tức giận mắng mỏ: “Chị lại dám già mồm cãi với tôi! Chị là cái thá gì!”
Lâm Miểu khẽ nói với Lâm Huyên Nhi, “Em đừng như thế, đã đến đây rồi, sao lại có thể mạo danh chiếm chỗ được, nhất định là có hiểu lầm.”
Nhưng mà... cô ấy không dám nói nặng lời với Lâm Huyên Nhi, dù sao nó cũng là người được chiều nhất nhà, mình vào được Esmela cũng nhờ cả vào nó.
Lâm Miểu cũng rất khó xử, Khương Vũ là người bạn đầu tiên cô ấy quen khi vào Esmela. Bây giờ rõ ràng em gái nhà mình đang bắt nạt người ta, nếu cô khoanh tay đứng nhìn, có phần không công bằng quá rồi.
Cô ấy là chị gái, vốn có tư cách phải quản cô em gái vừa non dại vừa không lễ phép.
Nếu đã chấp nhận nhiệm vụ “Cứu rỗi cô bé Lọ Lem”, vậy thì cô nhất định phải giao sân khấu biểu diễn cho Lâm Miểu, nhằm giúp cô ấy sửa cái tính “bánh bao” như nhược đi.
Khương Vũ vẫn chẳng phản ứng gì, cũng không đôi co với Lâm Huyên Nhi mà nhìn về phía Lâm Miểu.
“Bảo vệ đâu, chỗ này có kẻ mạo danh chiếm chỗ, mau đến dẫn cô ta đi.”
Lâm Huyên Nhi thấy học sinh xung quanh đều xúm hết lại đây, lập tức càng được đà hơn, cất cao giọng gọi bảo vệ đến.
Vì vậy, những học sinh này trông mặt mà bắt hình dong, cũng là điều khó tránh khỏi.
Người có hoàn cảnh gia đình thấp kém như cô, đúng là không thể nào vào được Esmela, cho dù có thi vào được thì học phí cũng trở thành vấn đề lớn.
Học sinh có thể vào được Esmela, chắc chắn đều ở trong gia đình trung lưu trở lên ở Bắc Thành.
Khương Vũ biết, ngay cả lớp nghệ thuật bình dân như lớp nghệ thuật Linh Tước, cũng có rất nhiều kẻ bợ đỡ khinh nghèo khen giàu, chứ đừng nói đến một nơi như Esmela này.
Ngay tức khắc, từng đôi mắt quét qua người Khương Vũ như lưỡi dao.
Giọng cô ta rất chói tai, lập tức thu hút sự chú ý của học sinh xung quanh, kể cả cánh tiểu thư nhà giàu như Thẩm Ngạo Tinh.
Lâm Huyên Nhi săm soi Khương Vũ bằng ánh mắt khinh miệt, thấy quần áo cô mặc hết sức bình thường, balo trên lưng cũng chẳng có nhãn hiệu gì, trong lòng cũng hiểu ra phần nào, “Cái thư mời tập huấn của cậu chắc chắn là giả rồi, người như cậu sao có thể vào được Esmela, chắc đến học phí cậu cũng không nộp nổi đâu nhỉ!”
Khương Vũ thấy bộ dạng nhu nhược của Lâm Miểu, nghĩ bụng bình thường không biết còn bị Lâm Huyên Nhi ức hiếp thế nào nữa.
Lâm Miểu lập tức im bặt.
“Ngậm mồm, chị có tư cách gì gọi tên tôi, cẩn thận tôi mách bố, khiến chị rời khỏi Esmela ngay lập tức đấy.”
Lâm Miểu vội vàng nói: “Huyên Nhi, em đừng nói bừa, đã vào đây rồi, sao lại là giả được.”
Lâm Huyên Nhi cũng để ý đến tình hình bên này, thấy Khương Vũ thân thiết với bà chị kế Lâm Miểu của mình, dĩ nhiên cô ta sẽ có chút chán ghét Khương Vũ. Cô ta đi qua rồi nói: “Thư mời này của cậu, chắc không phải là giả đâu nhỉ?”
“Chắc không phải là em đi nhầm chỗ rồi chứ.”
Khương Vũ trả lời: “Thư tập huấn em nhận được không có viết.”
“Đây... là thư mời tập huấn của Esmela sao?” Nhân viên nọ là một chị gái rất trẻ, chị ta nhíu mày nói: “Chị vẫn chưa từng thấy thư mời tập huấn như này, bình thường đều viết lớp báo danh, ABCDEF, thể nào cũng có một lớp của em.”
Nhân viên ở khu hỗ trợ thấy thư mời tập huấn của Khương Vũ không giống với học sinh khác, bên trong ngoài thông báo thời gian báo danh ra, thì không viết phân vào lớp nào.
“Chào chị, phiền chị xem thẻ tập huấn này phải báo danh ở đâu ạ?”
Lâm Miểu thấy Khương Vũ vẫn chưa tìm được lớp mình phải báo danh, thế là nhiệt tình kéo cô đi hỏi khắp nơi...
Chẳng mấy chốc, khâu báo danh của mấy lớp đã sắp sửa kết thúc, đám học sinh tập trung trước mỗi lớp của mình, chờ sắp xếp ký túc xá.
Khương Vũ rời khỏi văn phòng của Bạch Thư Ý. Một lúc lâu sau, Bạch Thư Ý mới chậm chạp xoay người, đi đến bên cạnh tủ để cúp và giải thưởng.
“Được, vậy em đi đi.”
“Vâng, chuyện này không thành vấn đề.” Khương Vũ hớn hở trả lời.
“Chính là... cần em phải dậy sớm vào buổi sáng một chút, đến làm thêm ở căn tin, hoặc sau khi kết thúc buổi tập huấn, quét dọn vệ sinh phòng học. Yên tâm, không vất vả lắm đâu.”
“Cụ thể là gì ạ...”
“Em đợi một chút,” Bạch Thư Ý gọi Khương Vũ lại, nói: “Xét thấy em nhập học bằng học bổng, Esmela chúng tôi cũng có quy định, học bổng không được lấy không, mà cần phải tham gia phục vụ công đồng, em có thể hoàn thành không?”
“Cảm ơn cô Bạch, em đi ngay đây ạ.”
Bạch Thư Ý nhìn ra sự eo hẹp về mặt kinh tế của Khương Vũ, bà ta dứt khoát nói: “Chắc là không thành vấn đề, em đi đến ban hậu cần nói một tiếng, đổi ký túc xá là được.”
Tuy bây giờ Khương Vũ đã có khả năng kiếm tiền, nhưng cô tuyệt đối không thể tiêu tiền như thế được, cô lập tức nói: “Thưa cô Bạch, em có thể xin vào ở ký túc xá bốn người một phòng của lớp F không ạ? Em khá thích cuộc sống tập thể.”
Quả nhiên, Esmela là trường nghệ thuật của người giàu, chi phí ký túc xá nửa tháng cũng đã bằng số tiền mẹ vất vả kiếm mấy tháng trời rồi.
Khương Vũ: ...
“À, chiếu theo tiêu chí chia lớp theo các cấp bậc khác nhau ABCDEF, điều kiện ký túc xá cũng không giống nhau. Lớp EF thì bốn người một phòng, phí ký túc xá nửa tháng là ba nghìn; Lớp CD là ba người một phòng, phí ký túc xá là sáu nghìn. Lớp AB là hai người một phòng, một vạn. Còn em và Ôn Luân, vì do cô trực tiếp chỉ dạy, nên các em được ở phòng tốt nhất, ba vạn rưỡi.”
“Thưa cô, em muốn hỏi một chút, mấy người ở một phòng ký túc xá, mất bao nhiêu chi phí ạ?”
“Vậy được, cô bảo Ôn Luân đợi em ở bên ngoài, hai em có thể cùng đến ký túc xá.”
“Thưa cô Bạch, đây là điều nên làm ạ.”
Bạch Thư Ý quay lại, đặt tay lên vai Khương Vũ, nói: “Tiểu Vũ, vì em giành được học bổng của Esmela nhập học vào đây, tuy học phí được miễn hoàn toàn, nhưng các chi phí như phí ăn ở, vẫn cần phải tự lo liệu, có được không?”
Chẳng mấy chốc, khâu báo danh của mấy lớp đã sắp sửa kết thúc, đám học sinh tập trung trước mỗi lớp của mình, chờ sắp xếp ký túc xá.
Ôn Luân lễ phép gật đầu chào, rồi đi khỏi đó.
Trong văn phòng, Bạch Thư Ý dặn dò Ôn Luân vài câu về nhiệm vụ buổi tối, rồi cho cậu ấy về ký túc xá thu dọn hành lý trước.
Khương Vũ không có tiếng tăm gì, ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng cậu ấy không coi thường cô chút nào, còn xách hành lý giúp cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)