“Được rồi, anh mua cho em.”
“Tiệm quần áo như này, dù em có kiếm tiền ba năm cũng chả mua nổi.’
“Anh đừng có... đừng có mà coi thường người ta.”
Đào An Hinh đứng trước cửa sổ sát đất của một cửa hàng đồ hiệu, nhìn chiếc váy dài đẹp đẽ được trưng bày trong cửa kính, đáy mắt ánh lên vẻ ao ước.
Thật lâu sau, cô ta mới khẽ thở dài một tiếng.
Trên con đường phủ trắng tuyết, Đào An Hinh đợi gần nửa tiếng, cuối cùng cũng gặp được Hoắc Thành.
Có điều nhìn Hoắc Thành có vẻ nhếch nhác, trên quần áo có bùn đất, mặt mũi sưng tím, khóe miệng còn rỉ máu, bước khập khà khập khiễng, giống như đã đánh nhau với người khác.
Đào An Hinh vốn đã hẹn là cùng anh ta đón giao thừa, không ngờ anh ta không chỉ đến muộn, mà còn bị đánh ra nông nỗi này.
Cô ta kêu lên một tiếng, chạy chầm chậm lên trước, hỏi: “Anh sao thế? Sao lại bị đánh đến mức này?”
Hoắc Thành nhớ lại cảnh tượng ban nãy, ngọn lửa giận trong đáy lòng lại trào lên.
Vừa rồi hắn dẫn theo một đám người đi gây sự với Cừu Lệ, muốn dạy cho thằng nhãi đó một bài học, dọa nạt nó cách xa Khương Vũ ra.
Không ngờ lại trùng hợp bắt gặp tình tiết ngược cẩu* điển hình, nhìn thấy đôi giày Khương Vũ tặng thằng nhãi kia.
*Ngược cẩu: Những người độc thân nhìn thấy cặp đôi khác thể hiện tình cảm.
Hoắc Thành vốn đã bực tức từ lâu, thế là cho người giữ Cừu Lệ lại, châm lửa, chuẩn bị đốt rụi đôi giày thể thao AJ chướng mắt kia đi.
Nhưng không ngờ, Cừu Lệ lại nhào vào trong đống lửa, nhặt đôi giày kia lên như không muốn sống nữa vậy.
Không chỉ thế, tưởng chừng như thằng nhãi đó đã lên cơn điên, xoay người lại túm lấy cổ áo Hoắc Thành, vật hắn xuống đất, tung ra những cú đấm vừa cứng rắn vừa tàn nhẫn, năm sáu người cũng không thể lôi nó ra nổi.
Hoắc Thành bị đánh thê thảm, bụng hắn bị Cừu Lệ lên gối thúc suýt vỡ cả ra. Nếu không phải người xung quanh kéo ra, có lẽ hôm nay đúng là hắn sẽ bị Cừu Lệ đánh chết tươi.
Khó khăn lắm mới chạy thoát được, miễn cưỡng giữ lại cái mạng.
Trái tim cũng trở nên tê dại.
Giữa trán vẫn còn sót lại dấu hôn ấm nóng của chàng trai kia, cô không nhịn được mà bật cười.
Khương Vũ quét mã trả tiền, duỗi tay sờ lên trán mình.
Tiền sửa giày vẫn chưa trả đây này!
Khương Vũ đứng dậy, hô lên với cậu: “Cậu chạy cái gì chứ?”
Sau khi cậu hôn xong thì lập tức chột dạ buông cô ra, sải bước thật nhanh ra khỏi tiệm giày.
Nhẹ tênh, giống như sợ xúc phạm cô, lại sợ cô thưởng cho mình một cái tát tai giòn giã.
Vừa nói xong, Cừu Lệ đột nhiên bưng mặt cô lên, đặt một chiếc hôn giữa trán cô.
Khương Vũ ngồi xuống, cầm lấy dây giày trong tay cậu, ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh mắt cong cong như vầng trăng, “Bạn trai nhà ta đi cái gì cũng đẹp.”
Cừu Lệ trả tiền, sau đó ngồi lên chiếc ghế nhỏ, đi đôi giày này lên.
Thợ sửa giày làm hết sức mình bôi keo lại cho đôi giày, chỗ bị cháy xém cũng được vá một chất liệu màu sắc khác, tuy nhìn cục mịch sơ sài, nhưng tốt xấu gì cũng có thể đi ra ngoài được.
“Anh cứ sửa đi, bao nhiêu tiền cũng được.”
“Có sửa cũng chẳng đẹp đâu.” Thợ sửa giày chỉ vào phần cháy xém trên đôi giày, nói: “Cậu xem đi, cháy xém hết cả rồi, không đẹp đâu, bọn trẻ các cậu chắc chắn không muốn đi.”
“Có thể sửa được không ạ?”
Thợ sửa giày đeo tạp dề da thuộc ngồi trên ghế, nhận lấy đôi giày ngó nghía, nhíu mày nói: “Sao lại cháy thành thế này?”
Sau khi ra khỏi bệnh viện, Cừu Lệ lại đến một cửa hàng giày, tìm một loại dây giày giống y hệt dây giày của đôi giày ban đầu, sau đó nhờ thợ sửa giày giúp cậu sửa lại đôi giày này.
Bác sĩ kê đơn thuốc trị bỏng cho cậu, bảo y tá băng vết thương lại cho cậu.
Nhưng cũng may là, Khương Vũ chỉ mải lo cậu có đau hay không, có để lại sẹo không, cũng chẳng hỏi han đến cùng.
Cô đưa cậu đến bệnh viện khám tay, bác sĩ hỏi làm gì mà bị thương, cậu liền nói không cẩn thận bị bỏng, không nhắc đến pháo, vì chắc chắn bác sĩ sẽ nhìn ra đây không phải vết thương bị pháo bắn vào.
...
Khương Vũ dùng tay áo lau nước mắt, cười một tiếng, “Không nói sớm chút.”
Đúng là muốn lấy mạng của cậu mà.
“Ừ, đi bệnh viện, đi chết cũng được hết, cậu đừng khóc trước mặt tớ thế.”
Khương Vũ nhìn cậu một cái, không ngờ cậu lại thỏa hiệp dễ dàng như vậy, “Đi bệnh viện?”
“Cậu đừng khóc.” Cừu Lệ quỳ trước mặt cô, ra sức lau nước mắt của cô, hoảng loạn nói: “Tớ đi bệnh viện, Tiểu Vũ, tớ nghe lời cậu.”
Khương Vũ thút thít, bặm chặt môi dưới, dằn lại nỗi khó chịu sắp sửa dâng trào.
Con tim Cừu Lệ như bị cái gì trói chặt, cậu run rẩy bưng lấy mặt cô, lau những giọt lệ trào ra từ khóe mắt cô bằng ngón tay thô ráp, “Cậu đừng khóc.”
“Thì cảm thấy cậu ngốc quá đấy!” Khương Vũ sụt sịt, lên án cậu: “Cậu lúc nào cũng phạm lỗi, lúc nào cũng bị thương, không có ai quản cậu, về sau phải làm sao đây!”
“Cậu... khóc cái gì.”
Trái tim Cừu Lệ bỗng quặn thắt, cậu duỗi tay ra chạm vào khóe mắt cô, cảm nhận được hơi ấm của nước mắt.
Cứ nói cứ nói mãi, đầu mũi cô cũng cay xè, bất ngờ nghẹn ngào bật khóc, “Đồ ngốc!”
Khương Vũ cẩn thận bôi thuốc cho cậu, nói với vẻ vừa đau lòng và trách cứ: “Một thân một mình, lại không có ai quản, đốt pháo cái nỗi gì, nếu cậu muốn đốt pháo thì gọi tớ cùng đốt. Đồ ngốc, về sau cậu còn làm những chuyện liều lĩnh như này... phạm sai lầm cũng chẳng có ai giúp cậu, giết người cũng chẳng có ai giúp cậu...”
Thuốc trị bỏng man mát, trơn mướt làm chỗ bị phỏng vô cùng dễ chịu.
Cuối cùng, rốt cuộc Khương Vũ vẫn quay trở lại, ngồi bên giường, cầm tay cậu lên, lấy thuốc trị bỏng ra, thoa lên mu bàn tay cậu từng chút một.
Trong lòng cô vừa tức vừa cuống, nhìn vết bỏng trên mu bàn tay của cậu, lại cảm thấy cảm giác khó chịu không ngừng dâng lên.
Sao cái tên này lại cố chấp thế nhỉ!
Khương Vũ giậm chân, thật sự không biết phải làm gì với cậu.
Cậu vẫn nằm trên giường, một tay gối sau đầu, không ngăn cô lại.
Khương Vũ tức tối đứng dậy, bước về phía cửa, lại không cam lòng quay lại nhìn cậu một cái.
“Bye bye.”
“Cậu không đi thì tớ về đây.”
“Không đi.”
“Cậu có đi không!?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
