Viết mấy tờ xong nhưng chữ thật sự không thể nào nhìn được, Hoa Quyển xé giấy rồi viết, viết rồi lại xé, cuối cùng đành từ bỏ vì quá xấu.
Mắt thấy mặt trời đã sắp xuống núi, cô cất củ cải và nấm rừng vẫn chưa bán ra hết về, bắt đầu chuẩn bị buổi tối ăn lẩu.
Chuẩn bị một bàn coi như bàn gia vị ở sát bên tường, để các loại gia vị lên trên.
Vô cùng đơn giản! Tất cả đều đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn đợi Mạc Xuyên đến nữa thôi.
Sắc trời hoàn toàn tối đen, cửa lớn vừa mới đẩy ra, còn chưa thấy người đâu mà đã nghe thấy tiếng trước: “Thơm quá thơm quá! Hôm nay uống canh sao?”
Mạc Xuyên sải bước đi vào, trong lòng ôm một cái hộp to, đằng sau còn kèm theo một người nữa.
Hoa Quyển trợn tròn mắt, chính là Giang Thời Việt đã lâu không gặp.
Mạc Xuyên vẫn rất kích động: “Canh này mà chan cơm đúng là nhất này!”
Giang Thời Việt gật đầu với Hoa Quyển: “Hoa Quyển cô nương, đã lâu không gặp.”
Hoa Quyển đáp: “Đúng rồi, đã lâu không gặp, ngươi từ kinh thành trở về rồi sao?”
Giang Thời Việt nói: “Đúng, tạm thời nghỉ ngơi mấy hôm sẽ phải khởi hành tiếp.”
Mạc Xuyên cầm cái muôi to múc canh, định xem bên trong có gì thì Hoa Quyển vội vàng ngăn lại: “Đừng động vào nồi canh đó, không phải ăn nó đâu!”
Mạc Xuyên đặt muôi xuống với vẻ tiếc nuối.
Giang Thời Việt lại liếc mắt nhìn thực đơn viết hỏng ở một bên của Hoa Quyển. Anh mở ra xem thử rồi hỏi: “Hoa Quyển cô nương, ngươi đang luyện chữ sao?”
Mạc Xuyên cũng sáp lại gần sau đó không hề nể mặt mà cười hô hố: “Há há há, cuối cùng ta cũng nhìn thấy có người viết chữ còn xấu hơn cả cháu trai nhà ta rồi.”
Gương mặt Hoa Quyển lập tức đỏ bừng, cô vội vàng lấy tờ giấy về, vo thành một cục rồi ném vào thùng rác ở cạnh tường, sau đó giải thích: “Bút của các ngươi khác bút của ta, đương nhiên phải viết xấu rồi, mà cũng không phải ta đang luyện chữ, ta chỉ đang viết thực đơn thôi.”
Sau đó, cô nói với Mạc Xuyên: “Chữ của ngươi đẹp không? Lát nữa qua viết hộ ta đi.”
Mạc Xuyên không cười nữa: “Chữ của ta cũng không đẹp, chữ của Thời Việt đẹp lắm, Thời Việt, ngươi viết hộ nàng ta đi.”
Hoa Quyển nhìn về phía Giang Thời Việt, anh gật đầu với cô: “Được.”
Giải quyết xong một tâm sự, Hoa Quyển hỏi Mạc Xuyên: “Việc mà ta nhờ ngươi làm thì sao?”
Nói đến chuyện chính là Mạc Xuyên nghiêm túc đáp: “Đồ mà ngươi cần không khó mua, có điều, nếu muốn từ lò nung triều đình thì phải có chút quan hệ. Vừa vặn Thời Việt đã tới nên ta nhờ hắn giúp, ở trong này đây.” Nói xong, anh ta chỉ vào cái hộp ở bên cạnh.
Hoa Quyển mở hộp ra, một chiếc bình hoa nền màu hồng nằm lặng yên trong đó, chính giữa to hai đầu nhỏ, bên trên vẽ mấy cành hoa mai, nhẹ nhàng nhã nhặn, cho dù là người ngoài nghề nhưng vẫn cảm thấy tay nghề tinh tế.
Giang Thời Việt nói: “Nghe Mạc Xuyên nói ngươi thích chế phẩm từ lò nung triều đình của tiền triều, vừa vặn gia phụ biết một lão bản ở trong thành này, ta đã tìm tới chỗ hắn mới mua được chiếc bình hoa này.”
Mạc Xuyên nói: “Hắn còn thêm năm lượng bạc vào cho ngươi nữa đó!”
Hoa Quyển ngại ngùng nở nụ cười với Giang Thười Việt: “Cảm ơn ngươi nhé, bây giờ trong tay ta không còn nhiều bạc dư, ta nợ ngươi trước, qua mấy hôm nữa chắc chắn sẽ trả lại!”
Giang Thời Việt phất tay với vẻ không để tâm: “Không sao.”
Bây giờ quán ăn nhỏ vẫn đang ngừng kinh doanh, kiếm đâu ra năm lượng bạc để trả cho người ta chứ.
Hoa Quyển lườm Mạc Xuyên: “Sao ngươi còn tiêu vượt mức vậy? Đưa cho ngươi bao nhiêu tiền thì ngươi mua đồ giá bấy nhiêu thôi chứ.”
Mạc Xuyên đáp: “Ta cũng không nghĩ nhiều đến vậy, chỉ cảm thấy ngươi sẽ thích sau đó mua thôi.”
Được rồi, nếu đã là lòng tốt vậy Hoa Quyển cũng không tiện nói thêm gì nữa, lần sau mình nhất định phải dặn cho kỹ mới được.
“Hai người tới vừa lúc, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ có thể ăn cơm!” Cô cẩn thận đặt cái hộp đựng bình hoa ra đằng sau tủ quầy, sau đó tuyên bố ăn cơm.
Cô mở nắp nồi lẩu ra, khói trắng mang theo hương thơm bốc thẳng lên nóc nhà sau đó tản ra, ba người đứng ở đó đều ngửi thấy mùi nước dùng thơm nức.
Mạc Xuyên dụi mắt, nhìn vào nồi: “Nồi canh suông này có thể chan cơm, vậy cái nồi màu đỏ kia ăn thế nào?”
Hoa Quyển lại mở đĩa đựng nguyên liệu ở bên cạnh ra: “Mấy cái đó là nước dùng, không phải dùng để chan cơm, chúng ta ăn mấy thứ này cơ.”
Hai người lại nhìn về phía các loại thịt và rau xanh đầy ắp trên bàn: “Nhưng mấy cái này còn sống nhăn răng.”
Hoa Quyển pha chế một bát nước chấm, sau đó chỉnh lửa to, cho nước dùng sôi sùng sục.
Tiếp đó, cô gắp hai miếng thăn bò bỏ vào bên canh nấm, đợi thịt bò đổi màu, cô gắp ra cho vào bát gia vị, đảo mấy cái.
“Hai người nếm thử đi.”
Người nước ngoài còn không kháng lại được lẩu thì thôi, người xưa cũng không ngoại lệ.
Mạc Xuyên thể hiện rất trực tiếp, anh ta che miệng giống như con khỉ nhảy lên nhảy xuống: “Ngon ngon! Nhưng mà hơi nóng!”
Giang Thời Việt lại nhã nhặn hơn rất nhiều, anh dùng tay trái che bên dưới đũa, cắn nhẹ một miếng thịt bò cuốn sau đó mới đưa vào miệng, nhai cẩn thận.
Cảm giác đầu tiên chính là mùi thơm của đậu phộng, không giống cảm giác nhai đậu phộng sống mà ngược lại, giống vị của mấy chục hạt dậu bị nghiền nát rồi nhét vào miệng hơn, đặc sệt, đậm vị lại có cảm giác còn nguyên hạt.
Thịt bò mềm và giòn chỉ cần nhai nhẹ một cái là vị thịt bò đã tản ra ngay, cái vị này đã được hành lá và rau thơm tăng thêm độ tươi mới, phối hợp với muối ăn tinh chế mang tới vị mặn, hình thành một loại phong cách độc nhất vô nhị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

