Trận hỗn loạn vì bị địch tập kích này kéo dài gần một ngày một đêm, cho đến khi Râu Trắng nhìn thấy các con mình bị thương nên tức đến khởi động năng lực của Trái Gura Gura no Mi, thẳng tay đập nát con thuyền đang rục rịch của kẻ địch thì mới ngừng lại.
Cũng không phải vì đối phương quá mạnh hay gì, chỉ là cứ kéo dài như vậy thì quá phiền phức thôi.
“…Vì vậy đám người lén tập kích chúng ta trên đảo mấy ngày trước thực ra là quân tiên phong của bọn họ sao?”
Joz ngồi trong nhà ăn, trong tay cầm lệnh treo thưởng lật xem.
Lúc này sắc trời đã tối, sau khi giải quyết xong mối phiền phức này, Râu Trắng và các thuyền viên cùng ngồi trong nhà ăn, chuẩn bị ăn một bữa no say sau khi chiến đấu, mà trận chiến vừa rồi vừa hay là chủ đề trò chuyện không tệ.
Nghe thấy lời Joz nói, Blenheim hừ lạnh: “Đúng vậy, biết khiêu chiến trực tiếp với chúng ta không dễ nên mượn khí hậu này để tấn công chúng ta từ phía trước và phía sau.”
“Đều do tôi sơ sót, rõ ràng lúc ở trên đảo đã bắt được tình báo của bọn họ, không ngờ…”
Izo nhíu mày, trong lời nói đầy sự tự trách. Nhưng tâm trạng này đã bị một cái tát của Bista đánh tan.
“Cậu muốn tự trách đến bao giờ hả? Izo!”
“Ui da, Bista!”
Bista cầm một ly rượu đặt trước mặt Izo, chỉ về phía trước.
Izo vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Râu Trắng đang nhìn anh ta cười.
“Ông già, con…”
“Izo.”
Râu Trắng nâng chén rượu trong tay, ngăn lại lời Izo muốn nói.
“Ha ha ha ha ha ông già cạn ly!”
“Cạn ly!”
“Ohhh!”
Mọi người vừa thấy Râu Trắng nâng chén rượu lên thì đồng loạt nâng ly rượu lên cạn ly với Râu Trắng, hoàn toàn không cho Izo có cơ hội để đắm chìm vào cảm xúc tiêu cực.
Joz ôm lấy cổ Izo từ phía sau, cầm ly rượu của mình tự cụng vào ly của Izo, sau đó uống cạn một hơi.
“Này, Jo, Joz… Buông tay! Buông tay!” Izo vội vỗ lên cánh tay thô to trên cổ mình.
“Ha ha ha ha ha Izo, cạn ly!”
Izo nhìn dáng vẻ thích thú của bọn họ, ngẩng đầu bật cười.
“Ha ha ha ha cạn ly!”
“Khoa la la la la la la, đúng là một ngày không tệ, khoa la la la la la!”
…
Sird không đến nhà ăn ăn cơm, anh ta vừa nấu xong một nồi canh, chuẩn bị mang đến phòng y tế. Trong phòng y tế vẫn còn mấy người bị thương không nhẹ nên không thể đến nhà ăn, đang đợi bọn họ mang đồ ăn đến.
Có đội viên nhìn thấy Sird muốn đi thì vội bước lên nói: “Đội trưởng Sird, để tôi đi cho.”
Sird dựng ngón trỏ làm động tác “suỵt”, hạ thấp giọng: “Tôi đi là được, các cậu cứ ăn uống thoải mái đi.”
Nói rồi Sird xoay người đi về phía phòng y tế.
Cửa phòng y tế khép hờ, Sird nhẹ nhàng đẩy ra. Trên giường bệnh đối diện cửa, Marco đang ngồi quay lưng, bận không ngừng tay.
“Marco.”
Marco nghiêng đầu qua: “Ồ, Sird à, sao cậu lại đến đây?”
Anh đang truyền dịch cho thuyền viên bị thương nặng, tối nay cho bọn họ truyền xong hai túi là sẽ không sao nữa.
Sird giơ nồi canh trong tay, cười với Marco. Anh ta tiện tay đóng cửa lại rồi ngồi xuống bên cạnh Marco.
“Ui da!”
Nhưng vừa đặt mông ngồi xuống, anh ta đã suýt nữa ngã ngửa, may mà nhờ có Marco bắt lấy cánh tay của anh ta mới không đến mức quá mất mặt.
“Cẩn thận chút, Sird.”
Sird đứng vững rồi để nồi canh lên tủ đầu giường.
Anh ta cúi đầu nhìn dưới mông mình, chạm vào cái ghế xoay vòng: “A, cái ghế này…”
“Là của Nina đó.”
Sird điều chỉnh mông mình, đột nhiên nhớ ra: “À đúng rồi, đây là cái ghế mà cậu đặt cho Nina…”
“A, nhưng mà Nina đâu rồi?”
Sird nhìn xung quanh, không thấy cô đâu cả.
Marco hất cằm về phía rèm giường trước mặt.
“Đang nằm trên giường đó đó, mới vừa ngủ.”
“Ngủ rồi? Không bị sốt chứ? Trời lạnh như vậy, lại dầm mưa một ngày một đêm.”
Marco lắc đầu: “Tạm thời thì chưa, có vẻ là mệt quá thôi.”
“Bận rộn lâu như vậy, đến chúng ta cũng sắp mệt chết rồi, nói chi là Nina.” Sird hạ thấp giọng: “Vậy tôi để canh ở đây trước nhé, đợi bọn họ thức dậy thì nhớ bảo bọn họ uống một chút, bổ sung lượng đường.”
“Được, tôi biết rồi.” Marco đưa tay vỗ vai Sird, đứng lên: “Tôi đi xem Nina.”
“Vậy tôi đi trước đây, cậu nhớ ăn cơm đấy.”
Marco xua tay, một tay để vào túi, vén rèm giường lên đi qua.
Lúc Sird rời đi còn giúp bọn họ đóng cửa lại, tiếng động bên ngoài từ từ nhỏ dần.
…
Lúc này Nina đang ngủ lộn xộn trên giường bệnh.
“Phù…”
Marco thở dài, anh thật sự không ngờ Nina thường ngày làm việc nghiêm túc và chu đáo lại có dáng ngủ xấu như thế.
Nina nằm nghiêng người, cuộn lại thành một khối, lúc nãy Marco vừa đắp chăn cho cô, bây giờ chăn đã nhăn nhúm, một nửa bị kẹp giữa đùi cô, một nửa bị cô ôm vào ngực.
Có lẽ vì cảm thấy lạnh nên cô rụt cổ, vùi cả gương mặt vào trong chăn.
Vốn Marco sợ Nina bị sốt trong lúc ngủ nên qua đây xem thử, nhưng như vậy có vẻ khó khăn đây.
Tay anh chống lên đầu gối, cúi người nhìn Nina, đưa tay kéo chăn muốn giúp cô đắp lại đàng hoàng. Tư thế ngủ thế nào không quan trọng, chỉ cần đắp kỹ chăn là được. Bây giờ bên ngoài là nhiệt độ có thể đóng băng đó.
Tay anh vừa nhúc nhích, chăn còn chưa kéo được ra, Nina đã càng ôm chặt hơn. Marco bất lực, chỉ đành buông tay, xoay người tìm hai cái áo mùa đông đắp lên người Nina.
Ngón tay vô tình lướt qua tóc của Nina, Marco ngừng lại, rồi lại vuốt đuôi tóc cô, quả nhiên tóc vẫn còn ướt.
Anh nhẹ giọng thì thầm: “Sẽ đau đầu đó…”
Marco nhìn Nina đang ngủ say, trên tay nhóm lên ngọn lửa, đốm lửa thuận theo ngón tay cuộn lấy tóc của Nina, nhanh chóng hong khô tóc cô.
Ngọn lửa màu xanh lam sáng rực rọi lên màu vàng kim của tóc trông như tâm lửa.
Sự ấm áp từ trên đầu dần lan ra toàn thân, Nina cảm thấy cả người đều ấm hơn hẳn, cơ thể cũng dễ chịu hơn nhiều.
Cuối cùng Marco cũng tìm thấy cơ hội đắp lại chăn đàng hoàng cho cô, chỉ để lộ ra cái đầu.
Nhưng dáng ngủ của Nina thật sự rất xấu, một giây sau, đầu của cô đã vùi vào trong chăn, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng cuộn thành một khối từ đường viền của chăn.
Marco bật cười.
“Thật bất ngờ…” Mấy chữ cuối cùng bị anh nuốt vào trong miệng.
…
Sau khi mưa liên tục ba bốn ngày, cuối cùng trời cũng quang đãng trở lại, gió biển cũng ngừng thổi.
Không còn mưa, Mobidick thuận thế dừng trên biển, từ từ trôi theo dòng hải lưu về phía trước.
Đúng lúc bọn họ cũng không gấp lên đường, tranh thủ thời gian để tất cả đều được nghỉ ngơi. Nước mưa của hai ngày trước khiến cả con thuyền đều bị thấm nước, bây giờ vết nước trên boong thuyền đã bị kết thành một lớp băng mỏng, đi lên sẽ trượt ngã.
Rất nhiều thuyền viên cầm xẻng để đục băng, còn có mấy người nhảy thẳng lên cánh buồm, muốn bẻ đi những mảnh băng trên đó, nhưng cánh buồm không chỉ đơn giản là bị dính mấy mảnh băng.
“Ông già! Cánh buồm bị đông cứng ngắc rồi!”
Râu Trắng ngẩng đầu nhìn cánh buồm, tay khẽ nắm trong không trung, lớp băng trên cánh buồm lập tức nứt ra “răng rắc”.
“Này, mấy cậu! Cho mấy người đến phá bỏ băng trên đuôi thuyền đi!”
“Đến đây đến đây!”
“Ha ha ha ha tôi cũng đến!”
“Tôi đi trước!”
“Để tôi đi!”
“Cậu muốn đánh nhau sao?”
“Hả?”
Blenheim vừa kiểm tra xong tình trạng của thân thuyền, vừa ra khỏi cửa đã bị bọn họ ồn đến nhức tai, anh ta đi đến trước mặt những thuyền viên ầm ĩ, gõ lên đầu mỗi người một cái để bọn họ im lặng.
“Chỉ là đi phá bỏ băng thôi mà, các cậu phấn khích cái gì? Đồ ngốc.”
“Ha ha ha ha ha đồ ngốc bị mắng rồi kìa!”
Trên thuyền lại vang lên một trận om sòm.
Nina thu lại ánh mắt nhìn những thuyền viên, tập trung lại lên tay mình.
Cô quấn một chiếc áo bông dày, đang giặt rửa bộ đồng phục y tá của mình. Bộ đồng phục này đã không mặc được nữa bởi vì trên đó đã dính đầy máu, Nina phải chà rửa rất lâu mới có thể khiến nó trắng lại như ban đầu.
“Nina chan, thời tiết lạnh lắm, để chúng tôi giặt quần áo cho.”
Baco vừa hồi phục vết thương đang mặc áo lót dài tay và quần dài, lồng ngực mở rộng để lộ băng quấn chi chít, đứng chung với Nina ăn mặc kín mít trông như không ở cùng một thời tiết.
“Baco san? Sao ngài lại ra đây, vết thương của ngài, khụ khụ, vết thương của ngài vẫn chưa khỏi đâu.”
Nina vừa lên tiếng đã ngập tràn giọng mũi, còn xen lẫn vài tiếng ho khan.
“Ha ha ha ha tôi đã gần khỏi rồi… khụ…” Baco bật cười ha ha, vỗ lồng ngực mình, đụng đến vết thương khiến anh ta đau đến không ngừng sụt sịt.
“Ngài xem, cẩn thận vết thương bị nứt đấy.”
Baco sờ ngực, nghĩ lại vẫn còn rùng mình, đứng thẳng người, hơi ngại ngùng.
“Khụ khụ, à thì, Nina chan, mấy chuyện này để tôi làm cho, cô vào khoang thuyền nghỉ ngơi đi, trong đó ấm hơn.”
Nina vội lắc đầu: “Không, khụ khụ, không sao, tôi đã giặt xong rồi, chỉ cần phơi lên là được.”
Nói rồi Nina ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời xán lạn.
Ừ thì, đúng là rất xán lạn… nhưng ánh mặt trời này có vẻ rất giống ánh đèn trong hầm băng lạnh.
Hy vọng quần áo của cô có thể phơi khô, đừng để đến lúc thu quần áo thì biến thành miếng băng là được…
Nếu thật sự không được thì chỉ có thể nhờ Marco giúp cô hong khô thôi, ngọn lửa của anh thật sự rất hữu dụng.
“Nina?”
“Dạ!”
Nina vội quay đầu nhìn, đúng là nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Quả nhiên làm người không thể nói xấu người khác, sẽ rất dễ bị bắt gặp.
Marco ở phía sau vẫn mặt áo lót màu tím và quần dài, nhiều nhất là trên cổ quấn thêm khăn choàng mà thôi, trông vẫn rất lạnh.
“Đội trưởng Marco!” Baco nhìn thấy Marco thì lập tức nghiêm mặt, đám người này chỉ khi gặp đội trưởng thì mới tỏ vẻ nghiêm chỉnh.
Marco gật đầu đáp lại rồi nhìn sang Nina và quần áo trong tay cô.
Anh không nói gì, cầm lấy bộ đồng phục y tá trong tay Nina một cách tự nhiên, vẩy vẩy rồi phơi lên dây phơi quần áo trên thuyền. Dây phơi quần áo đã có không ít bộ, nhưng chỉ có bộ của Nina là trắng một cách nổi bật.
Nina: “… ?”
Nina vội bước lên trước một bước, ngăn lại Marco sửa sang bộ quần áo y tá.
“Đội trưởng, khụ khụ khụ, Marco.” Nina vừa nói được một câu thì bị sặc bởi khí lạnh vừa hít vào, không nói tiếp được.
“Được rồi Nina, có sức khoẻ tốt mới làm việc được.”
Marco nhẹ nhàng đẩy tay Nina ra, tiếp tục giúp cô phơi quần áo.
“Nghỉ ngơi một ngày cũng không phải chuyện gì to tát.”
Nina hơi sốt ruột: “Tôi chỉ bị, khụ khụ, cảm lạnh nhẹ, mấy chuyện này tôi tự làm là được, sao có thể để, khụ, để ngài làm được chứ?”
“Hơn nữa tôi đã nghỉ ngơi mấy ngày rồi.”
Nói đúng hơn là từ sau khi bị tập kích, Nina đã không còn làm việc nữa.
Còn tiếp tục như vậy cô sẽ thích những ngày không cần đi làm mất, sau đó chán chường, sa đoạ, hơn nữa sẽ không có được tiền thưởng.
Thậm chí nói không chừng còn bị trừ tiền, cô không muốn bị trừ tiền nghỉ bệnh vào tiền lương đâu!
Thấy Nina như vậy, Marco thở dài: “Vậy cô giúp tôi dọn dẹp lại kệ sách đi.”
Nina: “?” Kệ sách có gì để dọn đâu?
Cô cảm thấy mình giống như một đứa nhỏ đòi người lớn dẫn ra ngoài chơi, sau đó người lớn thấy phiền quá nên ném cho cô một bó rau dỗ cô lặt rau chơi.
“Dọn dẹp kệ sách xong thì giúp tôi… ừm…” Marco gãi đầu suy nghị: “Giúp tôi tưới hoa đi.”
Nina: “… Đội trưởng Marco!”
Nghe thấy giọng nói không vui của Nina, Marco bật cười ha ha.
“Ồ, Marco, cậu ở đây à.”
Bên cạnh vang lên giọng của Joz, anh ta đi về phía Marco, nhưng sắc mặt có vẻ không tốt lắm.
Marco chống hông nhìn anh ta: “Joz, sao mặt ủ mày chau vậy, có chuyện gì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
