Thấy bọn họ muốn bàn về chuyện của băng hải tặc, Nina tự giác nhích ra ngoài, muốn để lại không gian cho bọn họ.
Nói chung dù bọn họ có muốn nói gì thì cũng đâu liên quan đến một y tá nhỏ là cô đâu?
Nina nghĩ vậy bèn cúi người, xách giỏ của mình, cầm tấm thảm rồi chui ra khỏi đám người.
“Ni…” Nhìn thấy Nina chui ra ngoài, Marco vừa định gọi cô thì đã bị mấy đồng đội bên cạnh xô đẩy che mất.
“Đội trưởng Marco, có người muốn ra tay với thuyền của chúng ta sao?”
“Chẳng lẽ là đám người mới đó?”
“Người mới? Động vào thuyền của chúng ta? Người mới bây giờ đúng là to gan.”
“Ôi, các cậu đừng ồn nữa, nghe đội trưởng nói nào!”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên người Marco, khoé mắt anh nhìn thấy Nina cuộn người trong một góc khác bên cạnh đống lửa thì mới thu ánh mắt lại, tiếp tục nói chuyện với đồng đội.
“Ý của ông già là cứ để bọn họ đến đây.”
Sau đó Marco nói chuyện mình nhìn thấy lúc nãy khi trở về thuyền.
…
Đương nhiên Nina không nghe thấy bọn họ đang nói gì, cô đang quấn chặt tấm thảm, hưởng thụ thời gian sưởi ấm thoải mái.
Ở chếch sau lưng cô là Râu Trắng cùng mấy đội trưởng, còn có nhiều đội viên đang vây quanh Râu Trắng cùng uống rượu.
Cô chỉ cần nghiêng đầu là sẽ nhìn thấy Râu Trắng một tay chống đầu, một tay đặt lên đùi, bên tay còn có chén rượu khổng lồ.
Mấy cha con uống đến hăng say.
Thực ra Nina hơi tò mò tại sao lúc Marco nói về “mối phiền phức”, thuyền trưởng và các đội trưởng không tham gia?
Chẳng lẽ bởi vì “mối phiền phức” này quá nhỏ, không đáng để thuyền trưởng tự mình ra mặt sao?
Đang lúc suy nghĩ linh tinh, Nina nhìn thấy Râu Trắng đột nhiên giơ tay ấn lên cổ mình, vặn hai cái.
Hửm?
Nina đột nhiên ngồi thẳng người, nghiêm túc quan sát Râu Trắng bọn họ.
Cô đứng dậy quấn tấm thảm Marco cho lên eo, bắt đầu tìm ấm nấu nước quanh đây, nhưng ở đây không có ấm nấu nước, chỉ có cái nồi khổng lồ được đặt trên đống lửa cạnh Râu Trắng, bên trong còn có canh thịt luộc.
Nhìn thấy dáng vẻ Nina đi vòng quanh nồi, Bista vốn đang ngồi cạnh Râu Trắng uống rượu chủ động đi qua.
“Nina?”
“À, đội trưởng Bista! Xin chào.” Nina giật mình.
Nina nghe vậy thì muốn đi qua bên kia xem thử, nhưng ánh mắt của Bista nhìn vào tay áo ngắn của cô, nhắc nhở: “Nếu lạnh quá thì tôi đưa cô về thuyền…”
Anh ta ngừng lại, lắc đầu: “Không được, tạm thời không thể về thuyền. Vẫn nên ở đây sẽ an toàn hơn.”
“Bởi vì… ừm, thì là, nên nói sao đây…” Trông anh ta có vẻ như không biết nên nói từ đâu.
Nhưng Nina không cần Bista giải thích đã gật đầu đồng ý: “Vâng, tôi sẽ không rời khỏi nơi này đâu.”
Bista hơi ngẩn người trước thái độ vô cùng hợp tác của cô, nhưng anh ta vẫn chọn nói sơ lý do cho cô biết.
“À, ờ, ừm, vậy là tốt nhất. Theo như tình báo mà Marco có được, hai ngày nay có thể trên thuyền sẽ bị tập kích, mặc dù trên thuyền có đồng đội canh gác nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Nina hơi ngạc nhiên khi Bista lại nói rõ ràng mọi chuyện với cô.
Cô trịnh trọng gật đầu lần nữa: “Vâng, tôi biết rồi.”
Có được câu trả lời của Nina, sắc mặt của Bista bỗng nhẹ nhõm hơn, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: “Nhưng nếu cô muốn ra ngoài thì có thể tìm chúng tôi… à, tìm Marco đi cùng cô, cậu ấy có thời gian.”
Nina: “?”
Mặc dù nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng mà…
“Dạ.”
Bista dẫn Nina qua bên cái nồi bên kia, vừa đi vừa thuận miệng hỏi: “Có cần ly không?”
Nina ngẩn người một lúc mới hiểu ra tại sao lúc nãy Bista lại đột nhiên hỏi cô có lạnh không.
Cô vội giải thích: “Không phải, đội trưởng Bista, tôi chỉ muốn lấy chút nước nóng, không phải muốn uống nước.”
“Muốn lấy nước nóng?”
Nina lấy một cái túi chườm nóng từ trong giỏ của mình ra, đây là đồ cô mới mua được ở phiên chợ.
“Muốn rót chút nước nóng vào.”
“Vậy à, đưa cho tôi.”
Bista hiểu ra, cầm lấy túi chườm nóng trong tay Nina, lấy một mảnh vải đặt lên tay cầm của cạnh, dùng sức nhấc cả cái nồi to lên.
Dòng nước chảy vào trong túi chườm nóng, Bista lau sạch vết nước chảy ra, đưa lại cho Nina.
“Cảm ơn ngài!”
Sau khi cầm lấy túi chườm nóng, Nina đi đến trước mặt Râu Trắng trước ánh mắt nghi hoặc của Bista.
Râu Trắng đang uống rượu, Nina đợi ông uống xong một chén mới gọi: “Thuyền trưởng!”
Râu Trắng bỏ chén rượu xuống, cụp mắt nhìn cô: “Hửm?”
Nina giơ túi chườm nóng trong tay lên: “Cho ngài.”
Râu Trắng nhướng mày: “Ta không cần mấy thứ này.”
“Vai của ngài đang đau đúng không? Chườm nóng có thể làm giảm cơn đau.”
Hải tặc bên cạnh lập tức sửng sốt, trong phút chốc mấy câu “Ông già sao vậy”, “Ông già vẫn ổn chứ” không ngừng vang lên bên tai.
Nhưng Râu Trắng lại không hề để tâm, xua tay: “Hửm? Không cần.”
Blenheim ngồi bên cạnh, tỏ vẻ không tán thành: “Ông già, hay là cho Nina xem thử đi?”
Râu Trắng rõ ràng không chịu, đề nghị của mấy đội trưởng đưa ra cũng bị phớt lờ.
Thấy tình hình này, Nina thở dài: “Nếu ngài như vậy, tôi phải đi nói với đội trưởng Marco bọn họ thôi, bọn họ nhất định sẽ rất lo lắng cho ngài, lo lắng đến ngủ không yên giấc.”
“Còn có đội trưởng Joz, đội trưởng Sird…” Nina bắt đầu giơ tay đếm từng người với vẻ mặt u sầu.
Râu Trắng không chịu được nhất là dáng vẻ này của Nina, xụ mặt: “… Qua đây.”
“Dạ!” Nina lập tức thu lại vẻ mặt vừa rồi, chạy đến bên cạnh Râu Trắng, mượn bờ vai cao to của Blenheim để với lên vai của Râu Trắng.
Cô cẩn thận ấn vào vết thương, lấy khăn ấm lau sơ qua, sau đó tháo dây thun trên đầu mình xuống, cố định túi chườm nóng trên áo khoác của ông. Như vậy Râu Trắng chỉ cần khoác áo khoác lên vai là có thể chườm được vết thương, cũng không lo dán sát vào da sẽ bị phỏng.
Đợi đã, vết thương này của Râu Trắng liệu có bị túi chườm nóng làm phỏng không nhỉ?
Trong lúc Nina đang suy nghĩ, bên cạnh vang lên tiếng cười trộm.
“Ha ha ha ha ha ha ông già mà cũng có lúc bất lực.”
“Vẫn là Nina giỏi.”
“May mà có cô, Nina!”
Mấy người lặng lẽ giơ ngón tay cái với Nina, Bista đứng bên cạnh cũng nhỏ giọng nói với cô: “May mà có cô, Nina. Chúng tôi không khuyên nổi ông già.”
Nina suy nghĩ, mặc dù trông có vẻ như cô đang khuyên nhưng thực ra vẫn là dùng danh nghĩa của “con trai”.
Con trai khuyên thì không nghe, nhưng lại sợ con trai lo lắng, vì vậy sẽ nghe lời.
Quan hệ cha con kỳ lạ.
…
Bởi vì sợ Mobidick gặp “phiền phức”, sau khi buổi tiệc tối hôm đó kết thúc, Nina được Marco đưa vào trấn nghỉ ngơi.
Vốn dĩ Nina định cùng mọi người đóng quân trên núi là được, nhưng đã bị Marco từ chối với lý do bọn họ có thể phải chiến đấu ở đó.
Nói chung là cuối cùng, cô được sắp xếp ở trong một quán trọ dưới chân núi. Trước khi Marco đi đã nói với cô, nhiều nhất ba ngày sau anh sẽ đến tìm cô, vì vậy Nina không hề lo lắng.
Ngày đầu tiên, Nina tranh thủ thời gian đến phiên chợ mua hết tất cả những món đồ mà mình cần trong thời gian nhanh nhất có thể, vì cô sợ bỏ lỡ mất lúc Marco bọn họ đến đón cô.
Ngày thứ hai, Nina ở trong phòng cả ngày, chuẩn bị rời đi cùng đám Marco bất kỳ lúc nào.
Nhưng hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, dù vẫn còn trong thời gian Marco giao hẹn, nhưng trong ba ngày này, cô chưa từng gặp người nào của băng hải tặc Râu Trắng dù chỉ một lần.
Không cần làm gì đương nhiên là chuyện tốt, nhưng như vậy luôn khiến Nina thỉnh thoảng nảy sinh ảo giác… liệu có phải mình bị bọn họ vứt lại trên đảo này rồi hay không.
Cảm giác đó rất khó chịu.
Nina nằm sấp trên bệ cửa sổ của quán trọ nhìn lên núi, nhưng ở góc độ từ dưới nhìn lên này, cô chẳng nhìn thấy gì cả.
Ngón tay vô thức cạy lên khung cử sổ, moi thành một cái lỗ nhỏ trên thanh gỗ.
“Marco…” Miệng cô nhẹ giọng thì thầm.
“Tìm tôi sao?”
Nina ngẩn ra, lập tức cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc nhìn thấy Marco đang bỏ hai tay vào túi, ngẩng đầu nhìn cô.
“Đội trưởng Marco!” Nina không che giấu được sự vui mừng, chống tay lên bệ cửa sổ vẫy tay xuống dưới.
Một giây sau, cô đã xoay người nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, cầm lấy túi đồ đã thu dọn xong từ lâu, xách theo giỏ chạy xuống lầu.
Marco đứng ở trước cửa quán trọ đợi cô, thấy cô vội vàng chạy xuống thì bước lên hai bước giúp cô cầm đồ trong tay.
“Đợi rất lâu rồi phải không?”
Nina lắc đầu: “Không, ngài rất đúng hẹn.”
Hai người cùng đi trên con đường trở về thuyền. Cuối cùng cũng không cần một mình ở đây nữa nên tâm trạng của Nina rất tốt, trên đường đi luôn nở nụ cười, khiến Marco đến đón cô cũng thấy nhẹ nhàng theo.
Đang đi, Marco liếc nhìn Nina, đột nhiên hỏi: “Nina, còn gì muốn mua nữa không?”
Nina nghĩ đến danh sách những món đồ mình cần mua, hình như đã mua hết tất cả rồi.
“Ừm, ý tôi là có thể đi xem còn gì cần mua trước khi rời cảng. Đúng lúc bây giờ tôi cũng có thời gian…”
Nina sờ cằm suy nghĩ một lúc, trả lời một cách chắc chắn: “Không còn nữa, cảm ơn đội trưởng Marco! Không cần làm phiền ngài đâu.”
Mấy giây sau, Marco mới nói: “… Được.”
Từ trấn đến con thuyền chỉ có một quãng đường ngắn, Nina và Marco đi không bao lâu đã đến cạnh Mobidick.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến Nina vô cùng kinh ngạc, cuối cùng cô cũng biết băng hải tặc Râu Trắng làm gì trong ba ngày này rồi.
Một đám hải tặc mặt mũi sưng vù, thậm chí không nhìn thấy rõ mặt bị cột chặt bên bờ biển.
Bên cạnh là mấy người của băng hải tặc Râu Trắng đang hỏi bọn họ gì đó. Các hải tặc đi qua đi lại vận chuyển rương châu báu, có lẽ là cướp được từ trên thuyền của đám người kia.
Đây là lần đầu tiên Nina nhìn thấy cảnh này, bất giác lùi về sau một bước nhỏ.
“Đội trưởng Marco, bọn họ…”
Marco nhìn cảnh tượng trước mắt, nghiêng người qua che đi một phần tầm nhìn của Nina.
“Đám hải tặc mà chúng tôi đã chờ đợi hai ngày, cuối cùng hôm qua cũng đến tập kích.”
“Marco, cậu đón Nina về rồi à!” Sird nằm sấp trên mép thuyền vẫy tay với Marco.
“Đúng rồi, Nina!” Sird đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, sờ túi của mình, lấy một cái hộp ra.
Anh ta nhảy xuống thuyền, đi đến trước mặt Nina, đưa cái hộp cho cô.
“Nina: “?”
“Cầm lấy đi.”
Nina nhận lấy cái hộp một cách kỳ lạ, dùng mắt dò hỏi và được Sird cho phép, cô mới cẩn thận mở nắp hộp ra.
Đập vào mắt là một viên kim cương lớn bằng móng tay của cô đang phát sáng lấp lánh.
Kim, cương.
Nina kinh ngạc: “Ơ?”
Cô chỉ vào viên kim cương có giá trị trên trời, trong một lúc không nói nên lời.
“Đội trưởng Sird, đây là, tôi… ?”
Sird sờ tóc mình, trông có vẻ hơi ngại ngùng: “Ha ha ha ha, một món quà nhỏ thôi.”
“Món, quà?”
“Đương nhiên, cảm ơn cô đã chăm sóc Marco xong còn phải chăm sóc ông già.” Sird nói rồi nháy mắt với cô, nhỏ giọng nói: “Vai của ông già dễ chịu hơn nhiều rồi, hôm nay khi túi chườm nóng lạnh rồi còn chủ động đi thay nước nữa.”
Mặc dù lúc đó ông đen mặt nhìn túi chườm nóng, sau đó Joz chủ động đề nghị giúp thay nước thì ông mới chịu thay.
Nhưng bọn họ là con trai, nhìn thấy cơ thể của Râu Trắng dễ chịu hơn, đương nhiên bọn họ cũng vui hơn.
“Ừm, chỉ là món quà này hơi sơ sài… Chúng tôi nhìn thấy thứ này trên thuyền, nên muốn… chúng tôi nhớ cô nói thích kim cương.” Sird cười ngại ngùng.
“Rất thích!” Nina đóng nắp lại, để vào trong ngực, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Sird.
“Cảm ơn ngài! Tôi thật sự rất thích! Đây là món quà tuyệt vời nhất!”
Nina nói rồi không nhịn được giơ cao cái hộp, phấn khích xoay vòng vòng.
Là phần thưởng nhỉ! Đây là phần thưởng vì cô đã nghiêm túc làm việc!
Quả nhiên Thần sẽ phù hộ cho người biết cố gắng!
“Cảm ơn đội trưởng Sird!” Nina không kìm được lại quay đầu cảm ơn, vui vẻ chạy về thuyền.
Cô muốn cất món đồ quý nào vào trong rương quần áo ngay lập tức.
…
Ở phía sau, Sird nhìn theo bóng lưng của Nina với vẻ vui lòng.
“A, trông có vẻ rất thích thật đó.”
Trong tay Marco vẫn đang cầm giỏ và túi đồ bị Nina bỏ quên, đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn bóng lưng của Sird.
Sird quay đầu: “Hửm? Marco, cậu đứng đây làm gì vậy?”
Marco lắc đầu: “Không có gì, chuẩn bị lên thuyền thôi.”
Anh bước lên trước hai bước rồi ngừng lại, quay đầu nhìn Sird.
“Sird.”
“Hả?”
Marco ngập ngừng: “Không có gì, đi thôi, sắp khởi hành rồi.”
Nói xong anh nhảy lên thuyền.
Sird đi theo sau, sờ đầu mình, nhún vai, lẩm bẩm: “Kỳ lạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)