Giang Nguyên cảm thấy mình còn oan ức hơn cả Đậu Nga. Sáng sớm bụng đã đói cồn cào, vừa mới hí hửng mở gói bánh của Bạch Tuyết ra, chưa kịp bỏ vào miệng miếng nào đã bị bà chị trách mắng.
Y Phàm bước tới kiểm tra thịt bò, mỉm cười giải vây: "Dì hiểu lầm anh Giang Nguyên rồi. Chỗ thịt này là cháu nhờ anh ấy đặt mua đấy. Toàn là thịt bắp và thịt dẻ sườn, dì đừng nhìn nó không được đẹp mắt, nhưng nạc mỡ đan xen, gân thịt liền kề, loại thịt này làm nhân thì vừa mềm vừa dẻo, lại còn mọng nước nữa."
"Còn làm nhân thịt bò à?" Giang Bình đặt miếng thịt xuống, rút giấy lau tay, thắc mắc: "Chúng ta không phải đã có bánh thịt Kinh Đông rồi sao?"
Y Phàm cười bí ẩn: "Lần này chúng ta làm bánh thịt Môn Đinh."
Bánh thịt Môn Đinh? Người miền Nam chưa nghe qua bao giờ, Giang Bình chỉ thấy cái tên này càng nghe càng lạ.
Giang Nguyên uống ngụm nước nóng nuốt trôi miếng bánh, có chút hưng phấn nói: "Bánh thịt Môn Đinh em biết! Đây là món điểm tâm do Ngự thiện phòng triều Thanh làm để lấy lòng Từ Hi Thái Hậu, đặc biệt dùng thịt bò làm nhân. Từ Hi ăn xong rất thích, liền hỏi tên món ăn. Đầu bếp nhanh trí, nghĩ đến hình dáng chiếc bánh tròn trịa, dày dặn giống như cái đinh trên cửa lớn trong cung, liền buột miệng nói là 'bánh thịt Môn Đinh'."
Giang Nguyên ngẩn ra: "Vậy có thể cho biết mấy giờ xếp hàng thì ăn được không?"
Y Phàm thành thật lắc đầu: "Em không biết, khách họ đến còn sớm hơn em."
Giang Nguyên phát điên, bây giờ mọi người vì miếng ăn mà điên cuồng đến vậy sao?
Trang trại mỗi ngày đều ngập việc, Giang Nguyên không có thời gian nán lại lâu. Ăn xong cái bánh của Bạch Tuyết, uống nốt nửa cốc nước, anh rời đi trong nước mắt lưng tròng.
Đợi Giang Nguyên đi rồi, Giang Bình mới nói với Y Phàm chuyện hôm nay bà phải ra ngoài tìm nhà thuê.
Y Phàm đang rửa chỗ thịt bò Giang Nguyên mang đến, nghe vậy liền ngẩng đầu hỏi: "Dì không định nói chuyện ra đi tay trắng với Giang Nguyên và Bạch Tuyết chứ?"
Giang Bình lắc đầu: "Nói làm gì? Chỉ thêm phiền lòng tụi nhỏ. Tiền hết thì lại kiếm, không phải chuyện gì to tát."
Y Phàm đặt khối thịt bò đã rửa sạch lên thớt bắt đầu cắt. Thịt bò vốn rất dai nhưng dưới dao cô lại mềm như đậu phụ, chỉ đâu cắt đó, nhanh chóng biến thành những khối vuông nhỏ bằng ngón tay cái.
Giang Bình suy nghĩ một lúc, lại dặn dò: "Chuyện này đừng nói với Bạch Tuyết. Giang Nguyên biết thì không sao, nhưng Bạch Tuyết mà biết ba nó làm vậy, con bé sẽ ghét chết Bạch Kiến Hoa mất. Dì không muốn trong lòng Bạch Tuyết chứa đầy thù hận, ở tuổi này con bé chỉ cần ăn uống, học hành cho tốt là đủ rồi."
"Dạ." Y Phàm gật đầu, "Dì bảo vệ Bạch Tuyết rất tốt, con bé vừa lương thiện lại vừa tự tin, tính cách rất tuyệt."
Nghe vậy, Giang Bình cười hài lòng: "Đúng rồi, cháu có muốn chuyển nhà không? Nếu tìm được căn nhà rộng rãi chúng ta ở cùng nhau thì tốt quá, làm việc cũng tiện, Bạch Tuyết chắc chắn sẽ vui lắm."
"Chuyển chứ." Y Phàm nói chắc nịch, "Cháu không muốn trả tiền thuê nhà cho tên khốn Bạch Kiến Hoa đó nữa."
Giang Bình bật cười: "Được, vậy hôm nay dì đi tìm nhà."
Y Phàm dặn với theo: "Dì Giang, đừng tìm nhà xa quá nhé." Tuy nói quầy hàng đặt đâu cũng được, nhưng chỉ trong một tháng ngắn ngủi, cô đã không nỡ rời xa những vị khách quen xếp hàng từ sáng sớm.
Giang Bình đi rồi, Y Phàm tìm một cái chậu lớn, cho nhân thịt đã băm vào. Cô thêm dầu mè, gừng, hành băm, nước hoa tiêu, muối, tiêu trắng, rồi dùng tay trộn đều nhân thịt theo một chiều. Sau đó, cô bọc kín bằng màng bọc thực phẩm, đặt vào tủ đông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
