Sáng sớm hôm sau.
Lưu Duyệt đã dậy từ sớm, thậm chí còn lấy bộ quần áo mới mặc hồi Tết ra, trong túi nhét mấy tờ tiền giấy hai đồng.
Lại lấy đôi giày mới của Lục Tiểu Tuyết ra, đôi này là Lục Thành gửi về, cô và Lục Tiểu Tuyết mỗi người một đôi, vẫn chưa kịp đi.
Giày vải kiểu cũ màu đen, đế giày dày đến một phân, nhìn là biết rất bền.
Con gái đi học, còn căng thẳng hơn cả bản thân đi học.
Trời còn mờ sáng, Điền Anh nhà bên cạnh đã sang gọi cửa, biết trong nhà có em bé, nên gọi cũng không lớn tiếng.
“Thím ơi... Thím ơi...” Tiếng gọi của Điền Anh như tiếng mèo kêu.
“Thím đi gọi em nó ngay đây, cháu ăn sáng chưa?” Lưu Duyệt vừa đi vào phòng, vừa hỏi.
“Cháu ăn rồi ạ.” Điền Anh đứng ở cửa trả lời.
Lưu Duyệt vừa vào phòng liền gọi Lục Tiểu Tuyết đang ngủ say sưa dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
