Kết quả sáng hôm sau lúc Lưu Duyệt dậy sớm giặt quần áo, liền nhìn thấy trong sân có một cục màu trắng đang ngọ nguậy!
Đến gần xem, lại là một con thỏ con!
Oa, rốt cuộc là thằng nhóc con nào tặng thỏ con vậy!
Lưu Duyệt chỉ nghe thấy tiếng “đinh” một cái, cô liền nghĩ đến cậu bé ngày hôm qua...
Trong lòng hơi chua xót, thằng hề lại chính là cô!
Đứa trẻ đó có bản lĩnh này mà còn để bản thân bị đói sao?!
Với cái tuổi này của cô, bảo cô đi bắt thỏ, chỉ có nước bị thỏ bắt!
Lưu Duyệt nhìn con thỏ to bằng bàn tay, dùng tay chọc chọc bốn chân bị cỏ buộc lại của nó, trong đầu cô đã nghĩ ra mười tám cách ăn thịt thỏ rồi.
Ngặt nỗi thỏ con còn nhỏ, cô chỉ có thể nghĩ mà thôi.
Đợi cô giặt xong quần áo, Lục Tiểu Tuyết dụi mắt từ trong nhà bước ra.
Vừa mở mắt đã nhìn thấy con thỏ trắng như tuyết, con thỏ đó dưới ánh mặt trời đặc biệt chói mắt, muốn không nhìn thấy cũng không được!
“Mẹ! Thỏ ở đâu ra vậy! Oa oa oa! Đáng yêu quá đi mất!” Lục Tiểu Tuyết cẩn thận bước tới, vươn tay ôm con thỏ vào lòng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào không ngừng cọ cọ nhẹ nhàng lên lông thỏ!
Cô bé nhìn mà tim cũng muốn tan chảy.
Lưu Duyệt mỉm cười: “Chắc là đứa trẻ hôm qua đến nhà chúng ta ăn cơm mang tới... Lần sau gặp cậu ấy nhớ nói cảm ơn nhé.”
“Con biết rồi mẹ!” Lục Tiểu Tuyết lanh lảnh đáp.
Kết quả Lưu Duyệt vừa mở cửa, một đống củi nhỏ chất trước cửa liền rào rào đổ vào trong sân.
Thật sự làm cô giật mình, cô chỉ cho một bữa cơm, đồ nhận lại có phải hơi nhiều rồi không!
Lưu Duyệt chớp chớp mắt quay đầu nhìn Lục Tiểu Tuyết cũng đang chớp chớp mắt.
...
Ăn sáng xong, Lục Tiểu Tuyết lại theo đám bạn ra ngoài chơi.
Lưu Duyệt bế Lục Nhuyễn Nhuyễn vào nôi, để trần mông, cho con bé phơi nắng.
Nhân tiện lúc trời nắng to, còn đem chăn đắp, đệm lót trong nhà ra phơi.
Ánh nắng chiếu lên người ấm áp, Lưu Duyệt ngồi trên ghế, đung đưa đứa bé cũng đang buồn ngủ, giây tiếp theo cả hai người đều ngủ thiếp đi.
Mãi cho đến khi tiếng khóc của Lục Tiểu Tuyết làm Lưu Duyệt giật mình tỉnh giấc.
Cô vội vàng bế Lục Nhuyễn Nhuyễn đang ngủ lên, đi đến trước mặt Lục Tiểu Tuyết!
Chỉ thấy cô bé ôm con thỏ trắng như tuyết, khóc nức nở.
Con thỏ sáng nay còn nhảy nhót tưng bừng, giờ phút này đang nằm bất động trên tay cô bé, rất rõ ràng, đã chết rồi!
Sắc mặt Lưu Duyệt trầm xuống, giọng điệu lạnh lùng, thoạt nhìn có chút đáng sợ: “Chuyện gì thế này? Ai làm...”
Mấy đứa trẻ nhìn nhau.
Trong đó một bé gái tết tóc sừng dê đứng ra, nhỏ giọng nói: “Là anh Hổ Tử làm... Anh ấy chạy rồi!”
Lục Tiểu Tuyết nghe thấy giọng Lưu Duyệt, lắp bắp nói: “Mẹ... con xin lỗi, thỏ con chết rồi... là do con không chăm sóc tốt cho nó... đều tại con... nó mới chết...”
Lưu Duyệt hít sâu một hơi: “Con đừng khóc vội, nói cho mẹ nghe xem có chuyện gì?”
Lục Tiểu Tuyết thấy mẹ ở đây, dường như bình tĩnh hơn một chút: “Con nói trong nhà có thỏ, Hổ Tử cứ đòi xem... Con liền mang ra, đã nói với cậu ấy là phải nhẹ nhàng... Cậu ấy không vui... sau đó liền bóp chết thỏ con...”
Lưu Duyệt nhướng mày: “Đi.”
Chuyện này không thể cứ thế mà xong được, nói thế nào cũng phải bóp chết một con gà nhà nó, nếu không con thỏ này chết oan uổng quá!
Lưu Duyệt dẫn Lục Tiểu Tuyết và con thỏ đã chết, đi thẳng đến nhà Hổ Tử.
Vừa vặn lúc bọn họ về nhà ăn cơm trưa.
Những người làm việc ngoài đồng này, buổi sáng hoàn thành nhiệm vụ mới được về nghỉ ngơi một tiếng, buổi chiều tiếp tục làm.
Có vài người mang theo lương khô ăn ngoài đồng, nhìn thấy tư thế này của Lưu Duyệt, liền biết có kịch hay để xem, một tay cầm cốc một tay cầm bánh, cũng đi theo phía sau.
Mẹ Hổ Tử và bà nội đều đang nấu cơm trong bếp, Hổ Tử ngồi xổm trong sân đánh cù, hai người đàn ông còn lại thì ngồi trên bậc cửa hút thuốc.
Lưu Duyệt đứng ở cửa gõ gõ.
Mấy người sửng sốt một chút, thật sự không nghĩ ra lúc này còn ai tìm bọn họ.
Bố Hổ Tử là một người đàn ông thoạt nhìn rất gầy gò, dáng vẻ vàng vọt ốm yếu, sức khỏe không được tốt lắm.
Người đàn ông như vậy mà còn sinh được ba đứa con trai?!
Lưu Duyệt có chút kinh ngạc.
Cũng kinh ngạc không kém là cả nhà Hổ Tử.
Lưu Duyệt này sao lại đến đây? Không phải lễ tết gì...
“Ô, đều ở nhà cả à? Vậy thì tốt, ra xem đi, chuyện này xử lý thế nào.” Lưu Duyệt ném con thỏ con xuống chân Hổ Tử.
Dọa Hổ Tử hét lên một tiếng chói tai!
Tiếng hét này đã gọi mẹ Hổ Tử đang xót con ra! Bà ta ôm chầm lấy Hổ Tử, đá con thỏ về lại chân Lưu Duyệt.
“Lưu Duyệt, cô muốn chết à! Có ai dọa trẻ con như cô không!” Mẹ Hổ Tử ôm chặt Hổ Tử vào lòng, hung hăng trừng mắt nhìn cô!
Lưu Duyệt “ô” một tiếng: “Lúc con trai chị bóp chết thỏ nhà tôi, sao tôi không nhìn ra nó nhát gan nhỉ! Vốn dĩ chuyện này tôi không muốn nhúng tay vào, nhưng tôi cũng không thể nhìn con gái tôi khóc, cũng không thể để thỏ nhà tôi chết oan được!”
Mọi người nghe xong liền bật cười, thỏ chết thì chết thôi, còn chết oan nữa!
Lục Tiểu Tuyết theo bản năng co cẳng bỏ chạy!
Chỉ còn lại tiếng gà kêu quang quác.
Những người có mặt đều ngây người, chuỗi động tác này của Lưu Duyệt, nhìn là biết không phải lần đầu tiên làm! Đây là kẻ tái phạm rồi!
Đợi đến lúc cả nhà Hổ Tử phản ứng lại, người đã chạy xa rồi!
“Lưu Duyệt, cô có ý gì!” Mẹ Hổ Tử đẩy con trai ra, bước tới.
“Không phải chỉ là một con gà thôi sao, nó vẫn còn là một đứa trẻ, chị so đo với trẻ con làm gì...” Lưu Duyệt trả lại nguyên văn lời của bà ta.
“Chị làm chết một con thỏ của tôi, tôi đổi một con gà của chị không quá đáng chứ, tôi còn lấy gà trống, chậc, cái thứ không biết đẻ trứng! Về nhà tôi sẽ làm thịt nó!” Lưu Duyệt đầy vẻ chán ghét nói!
“Cô bị bệnh à, đó là gà nhà tôi! Mau trả lại cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!” Mẹ Hổ Tử lại tiến lên hai bước.
Dáng vẻ thô kệch này, nhìn thì có thể dọa người, nhưng Lưu Duyệt không sợ dọa.
“Đến đây đến đây, tôi xem chị không khách sáo với tôi thế nào. Con trai chị bóp chết một con thỏ của tôi trước, chị có biết một con thỏ bán ở Cung tiêu xã bao nhiêu tiền không! Một con gà của chị mới bao nhiêu tiền, đáng giá đến năm hào không! Vốn liếng của chị năm hào, tôi chỉ lấy chị một con gà là tôi còn lỗ đấy!” Lưu Duyệt ngồi phịch xuống đất, bày ra dáng vẻ tôi xem chị không khách sáo với tôi thế nào.
Lưu Duyệt vừa nói ra lời này, không ít người xem náo nhiệt hùa theo: “Một con thỏ ở Cung tiêu xã ba đồng mấy đấy! Đồ rừng đắt chết đi được! Mẹ Hổ Tử, chị đừng thấy con thỏ này nhỏ, nhét kẽ răng vẫn được đấy!”
“Rõ ràng là con trai mình làm sai! Nhà các người còn có lý nữa! Lần trước con trai chị còn trộm một con cá nhà tôi! Không được, hôm nay chị cũng phải trả cho tôi!”
“Hổ Tử mới năm tuổi nhỉ! Tôi năm tuổi vẫn còn đang nghịch bùn! Con trai chị năm tuổi đã dám giết thỏ rồi, mẹ Hổ Tử, con trai chị giỏi thật đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
