Sáng sớm hôm sau, bầu trời vốn dĩ năm sáu giờ mới sáng, nay mới ba bốn giờ đã hửng sáng.
Lưu Duyệt rúc trong chăn liền đoán ngay là tuyết đã rơi.
Trong ký ức, trận tuyết năm nay rơi vừa lớn lại vừa kéo dài. Cô phải dậy sớm một chút, nhờ Lục Hổ lúc lên thị trấn thì mua giúp mười mấy hai mươi cân gạo, thêm cả thịt và khoai lang các loại.
Người vừa rời khỏi ổ chăn, chút cơn buồn ngủ còn sót lại của Lưu Duyệt đã bay sạch vì lạnh.
Lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Tròng thêm mấy chiếc quần len, lại mặc một chiếc áo bông dày cộp, cô mới bước ra khỏi cửa.
Chắc do mặc quá nhiều đồ nên bước đi có chút nặng nề.
May mà nhà Lục Hổ cũng không xa, đi hai ba phút là tới.
Nhờ đi sớm nên cô vừa vặn bắt gặp cậu ta đang cầm cốc đánh răng ngoài sân...
Lưu Duyệt nhìn cậu ta thôi cũng thấy lạnh thay: “Lục Hổ.”
Cô gọi một tiếng.
Lục Hổ vừa ngẩng đầu lên, suýt chút nữa thì phì cười. Mặc cái gì thế này, chỉ thiếu nước cuộn mình thành một quả bóng tròn vo: “Chị dâu, sao chị lại sang đây?”
Chóp mũi Lưu Duyệt lạnh đến mức nước mũi chảy ròng ròng, cô sụt sịt hai cái: “Hôm nay cậu có lên thị trấn không...”
“Hôm nay cũng khó nói, sao vậy chị?” Lục Hổ đứng dậy định ra mở cửa.
“Cậu cũng biết đấy, tôi không ra đồng làm việc, cơ bản cuối năm cũng chẳng được chia lương thực. Gạo trong nhà không còn nhiều, nếu cậu đi thì mua giúp tôi mấy chục cân gạo, tiện thể mua thêm ít thịt, khoai lang, bột mì trắng với mì sợi nữa.” Lưu Duyệt dặn dò thêm vài câu.
Lục Hổ gật đầu: “Được.”
Vốn dĩ cậu ta còn muốn nói gì đó, nhưng há miệng ra lại thôi. Dù sao thì cũng là do Trần Tiểu Hoa làm việc không tử tế.
“Chị dâu... còn chuyện gì khác không?”
“Hết rồi.” Lưu Duyệt lắc đầu, chợt nhớ tới quần áo trên người Đại Nữu: “Cậu xem giúp tôi có quần áo may sẵn cho trẻ con không, cỡ đứa bốn năm tuổi ấy, mua cho tôi hai bộ.”
Lục Hổ nhẩm ghi nhớ trong lòng, gật đầu: “Được, tôi đi sẽ mua cho chị. Gạo, khoai lang, bột mì, thịt, quần áo đúng không?”
“Ừ.” Lưu Duyệt gật đầu, chuẩn bị quay về.
Nhìn bộ dạng của cô, Lục Hổ lắc đầu thở dài. Nếu không phải tại Trần Tiểu Hoa thì cuộc sống của cô đã tốt hơn một chút. Nhưng mà... cuộc sống hiện tại của cô thế này có phải là hơi tốt quá rồi không?
Trần Tiểu Hoa nghe thấy tiếng động, đợi bên ngoài im ắng hẳn ả mới bước ra.
“Lưu Duyệt tới à?” Trần Tiểu Hoa nhận lấy bàn chải và cốc đánh răng trong tay Lục Hổ, chuẩn bị đánh răng.
“Ừ.” Lục Hổ vục nước lạnh trong chum rửa mặt, cả người lập tức tỉnh táo hẳn.
“Nói gì thế?”
“Không nói gì cả.” Lục Hổ chẳng buồn để ý đến ả, vắt khăn mặt xuống rồi đi thẳng vào trong.
“Nghe nói hôm qua nhà cô gõ loảng xoảng cả ngày, tôi muốn xem thử cô làm cái gì...” Thím Năm cười hì hì, ánh mắt vẫn không ngừng ngó nghiêng vào trong sân.
Bên ngoài nhà chẳng có chút thay đổi nào, vậy chắc chắn là làm ở bên trong rồi.
Thím Năm tò mò muốn chết.
“Nghe nói lần này Lục Thành về mang cho cô không ít tiền sinh hoạt nhỉ.” Thím Năm bám gót Lưu Duyệt đi thẳng vào nhà.
Vừa vào đến sân, đôi mắt bà ta đã bắt đầu láo liên nhìn khắp nơi.
Lưu Duyệt thấy nực cười, cũng chẳng vội vào phòng: “Nghe ai nói thế, thím nói tôi nghe thử xem. Tôi cũng tò mò không hiểu mấy người này bị làm sao, cả ngày cứ chằm chằm vào chuyện nhà người khác, hay là nhà mình sống sung sướng quá rồi hả!”
Thím Năm nghe ra giọng điệu của Lưu Duyệt không được tốt, bà ta hơi sững lại, chột dạ cười gượng: “Thì chúng tôi cũng chỉ quan tâm cô thôi mà, không quan tâm thì hỏi thăm cô làm gì.”
“Hỏi thăm xem tôi sống có khổ không, để các người vui vẻ chứ gì. Thím Năm cũng thấy rồi đấy, hai đứa nhỏ nhà tôi vẫn đang ngủ, tôi cũng đang bận việc, hay là thím cứ đi làm việc của thím trước đi?” Lưu Duyệt nhíu mày, thực tâm không muốn đối phó với bà ta.
Đúng là dính như cao da chó, chẳng biết phân biệt lời hay ý dở, căn bản là không thèm để tâm.
“Cô biết chuyện gì chưa, chiếc xe đạp của Trần Tiểu Hoa bị người ta ăn cắp rồi, Lục Hổ tức đến mức ra ngủ riêng luôn.” Thím Năm chuyển đề tài sang Trần Tiểu Hoa, giọng điệu không giấu nổi vẻ hả hê.
Lưu Duyệt thầm lườm nguýt trong lòng, liên quan quái gì đến cô chứ, cô chẳng muốn biết chút nào.
Đột nhiên mắt bà ta sáng rực lên, như nhìn thấy thứ gì đó liền đi thẳng về phía gốc cây.
Vừa nhìn thấy chiếc xe đạp của cô, bà ta đã thấy quen mắt. Cho đến khi nhìn thấy sợi dây buộc tóc Trần Tiểu Hoa hay dùng, mắt Thím Năm sáng rực lên chẳng kém gì đèn pin!
Bà ta dường như đã phát hiện ra chuyện động trời gì đó!
Lưu Duyệt ăn cắp xe đạp của Trần Tiểu Hoa! Cùng một đại đội mà cô ta cũng dám làm thế sao!
Nhìn cái bộ dạng thậm thụt lấm lét của Thím Năm, Lưu Duyệt có thể đọc được luôn dòng chữ viết trên mặt bà ta.
Cô cười khẩy: “Xe của tôi đẹp không, chiếc này tôi dắt từ nhà Trần Tiểu Hoa về đấy.”
Lưu Duyệt bước tới, nhạt giọng lên tiếng.
“Đẹp, đẹp lắm...” Tròng mắt Thím Năm đảo liên hồi: “Sao cô lại dắt về đây thế?”
Lưu Duyệt liếc bà ta một cái, không nói gì.
Thím Năm cảm thấy đối phương chột dạ rồi! Bị bà ta bắt thóp rồi.
“Thím Năm, chiếc xe này tôi mua lại của Trần Tiểu Hoa. Nếu tôi mà nghe thấy bên ngoài có lời đồn đại linh tinh gì, thím nói xem tôi nên đi tìm ai tính sổ đây?” Lưu Duyệt phóng ánh mắt sắc lẹm nhìn sang.
Tâm tư hóng hớt của bà ta hơi chùn xuống, nhưng vẫn chưa tắt hẳn.
“Cô nói cái gì thế! Thím Năm của cô là loại người như vậy sao!” Thím Năm chột dạ, đảo mắt liên tục.
“Tôi về trước đây, cô cứ bận việc đi.” Nói rồi bà ta quay người đi thẳng ra ngoài.
Bà ta phải đi tìm Trần Tiểu Hoa hỏi cho ra nhẽ!
Lưu Duyệt chẳng còn tâm trí đâu mà vòng vo với bà ta. Hiện tại cô đang rất bận, phải làm bữa sáng, mảnh đất sau sân cũng phải cuốc xới lại một chút, bón phân ủ đất trước khi mùa xuân tới.
Bên kia, Thím Năm vội vã chạy đi, cuối cùng cũng đụng mặt Trần Tiểu Hoa đang chuẩn bị đến Cung tiêu xã.
Bà ta nhìn ả với vẻ mặt đầy tò mò, nhìn đến mức khiến ả sởn cả gai ốc.
“Thím Năm, thím có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi!” Trần Tiểu Hoa nhíu mày, lùi sang một bên.
“Cô đoán xem tôi vừa nhìn thấy xe đạp của cô ở nhà ai?” Bà ta vừa mở miệng, Trần Tiểu Hoa đã sững người, chột dạ đến mức nói năng lắp bắp.
“Nhà... nhà ai cơ?”
“Nhà Lưu Duyệt! Sao xe của cô lại ở nhà cô ta! Chẳng phải cô bảo bị người ta ăn cắp rồi sao!” Thím Năm tuôn ra một tràng liên thanh.
Trong lòng Trần Tiểu Hoa khẽ động, ả nở nụ cười khổ sở: “Cháu... thím biết đấy, vì chiếc xe này cháu đã phải nhịn ăn nhịn mặc. Nhưng nhà chị ấy cũng chẳng dễ dàng gì, thím xem chị ấy sống khổ sở thế nào. Cháu nghĩ dù sao cũng là chị dâu, lại là chị em tốt, nên chiếc xe... thôi thì bỏ đi, cứ coi như cháu tặng chị ấy vậy.”
Tiếp đó, ả lập tức quay sang dặn dò Thím Năm với vẻ mặt vô cùng trịnh trọng: “Thím Năm, chuyện này chỉ có thím biết cháu biết, thím tuyệt đối đừng nói ra ngoài nhé. Nếu người khác có biết, thím cứ bảo là cháu tặng xe cho chị ấy, tuyệt đối đừng nói chị ấy... thím hiểu mà.”
Thím Năm gật đầu, cười hì hì: “Ai da, biết rồi biết rồi.”
Nhưng trong lòng bà ta lại thầm nghĩ, Lưu Duyệt này to gan thật đấy, cùng một đại đội mà cô ta cũng dám ăn cắp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
