Vút!
Cơ bắp Vân Hề căng lên. Bắp chân đạp mạnh, lực bùng nổ khủng khiếp từ cơ bắp phóng ra, cô lao tới như mũi tên rời dây. Xoay người tung chân, đá mạnh!
Người đàn ông đang dang tay lập tức bay ngược ra sau. Trên mặt hắn vẫn còn giữ nguyên vẻ đắc ý ban nãy.
Ầm!
Thân thể đập mạnh xuống sàn đá, phát ra tiếng khiến người nghe cũng thấy đau.
Cả khu trái lẫn khu phải đều sững sờ.
Mọi người ngây ra nhìn Sài Vinh bị đá bay, trượt trên sàn mấy mét rồi từ khu phải bay thẳng về khu trái. Sau đó họ đồng loạt quay sang nhìn thiếu nữ đứng yên tại chỗ.
Trên mặt cô cũng là vẻ kinh ngạc y hệt. Mắt mở to, miệng hơi hé. Có cần khoa trương vậy không?
Vân Hề nhìn người bay ngược ra xa, có chút không tin nổi. Cô vốn nghĩ nhiều lắm chỉ khiến đối phương lùi vài bước, không ngờ hắn lại biểu diễn luôn một màn “người bay trên không”. Chênh lệch giữa cấp D và D− lại lớn vậy sao?
Vân Hề nhìn người nằm dưới đất nửa ngày không đứng dậy nổi, cảnh giác hỏi: “Anh không phải cố tình ăn vạ đấy chứ?”
Cô không có tiền đâu.
Sài Vinh nằm dưới đất suýt bị ánh mắt nghi ngờ của Vân Hề chọc tức đến hộc máu.
Khu nhà ăn bên phải vang lên một tràng cười lớn. Những tuyển thủ đang xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, cười nhạo ầm lên.
“Ê Sài Vinh, dạo này yếu vậy à? Một cú đá của cô nhóc cũng không đỡ nổi.”
“Ngay cả nhân viên dọn dẹp cũng đánh không lại. Cậu còn ổn không đấy? Nếu yếu quá thì giải nghệ đi, vào Hắc Hỏa xin làm nhân viên vệ sinh luôn.”
Sài Vinh ôm ngực bị đá, mặt tối sầm. Cú đá vừa rồi tuyệt đối không thể là lực của người bình thường. Cô chắc chắn cũng giống hắn, cũng là dị năng hệ sức mạnh. Cố ý giả làm người thường để hắn mất cảnh giác rồi làm hắn mất mặt.
Càng nghĩ Sài Vinh càng tức, bò dậy khỏi đất, vẻ mặt dữ tợn nhìn Vân Hề. “Con nhóc! Dám chơi tao à!”
“Cô bé, mau đi đi.” Đại ca mặt sẹo thấy hắn hùng hổ, vội nhỏ giọng nhắc Vân Hề. “Tôi vừa liên lạc quản lý rồi, nhưng quản lý Hắc Tước chưa chắc tới ngay, không biết khi nào mới đến.”
Vân Hề lại không lo như hắn. Cú thử vừa rồi giúp cô hiểu sơ về năng lực hiện tại của mình. Chênh lệch giữa cô và đối phương chỉ nằm ở kinh nghiệm và kỹ thuật. Còn về thể chất, cô mạnh hơn hắn. Về khả năng hồi phục, cô còn có kỹ năng Tịnh hóa. Lại thêm đây là nhà ăn, dùng kỹ năng xong có đói cũng không thành vấn đề. Còn gì thích hợp làm đá mài dao hơn lúc này?
“Câm mồm! Nếu cô ta là người thường, tao đứng chổng ngược ị luôn!”
Sài Vinh bị trêu đến đỏ mặt. Chỉ hắn biết cú đá vừa rồi đau thế nào. Con nhóc này rõ ràng giả heo ăn thịt hổ.
“Nếu cô ta là người thường tao đã không so đo. Nhưng cô ta cố tình giấu dị năng để chơi tao! Tao nuốt không trôi!”
Mọi người vẫn khinh thường hắn. Chẳng qua thấy cô gái là người thường nên tưởng dễ bắt nạt, giờ mất mặt nên không cam lòng.
Vân Hề không giải thích mình có phải người thường không, chỉ nhìn Sài Vinh: “Anh còn muốn tiếp tục?”
Sài Vinh bẻ khớp tay: “Lúc nãy tao sơ ý bị mày lừa. Không lấy lại mặt mũi thì sau này tao còn lăn lộn ở Hắc Hỏa thế nào. Đừng mong quản lý tới cứu mày, đợi đến lúc cô ta tới thì đã muộn.”
Hắn còn chưa nói xong, Vân Hề đã đáp: “Được thôi.”
Sài Vinh ngẩng phắt đầu.
Vân Hề cười tủm tỉm. “Một trăm tinh tệ một ván. Chỉ cần anh ngã là tính xong một ván. Muốn đánh tiếp thì trả gấp đôi ván trước. Thế nào?”
Một trăm tinh tệ với Sài Vinh không phải nhiều. Hắn nhanh chóng đồng ý.
Hắn cười dữ tợn, mang theo chút hung hăng. “Được. Một trăm tinh tệ là đủ để tao lấy lại mặt mũi.”
Theo hắn phán đoán, cú đá vừa rồi tuy mạnh nhưng cấp dị năng của cô chắc cũng quanh cấp D. Nếu không phải hắn quá mất cảnh giác thì đã không chật vật vậy.
Sau khi đồng ý, Sài Vinh quay đầu nói lớn với mọi người: “Mọi người nghe rõ nhé. Chính cô ta đề nghị. Tao đã trả tiền rồi, đừng nói tao bắt nạt con gái.”
Hắn chuyển ngay một trăm tinh tệ cho Vân Hề: “Đánh tiếp!”
Vân Hề nói: “Đợi chút.”
Sài Vinh nhíu mày: “Cô muốn đổi ý?”
Những người xung quanh cũng tưởng Vân Hề sợ.
“Không có. Tôi uống trước mấy túi dịch dinh dưỡng, bữa tối còn chưa ăn đâu. Không thể đánh khi bụng rỗng.” Vân Hề nói.
Mọi người: “……”
Lần đầu thấy người cầu kỳ như vậy. Sau đó mọi người thấy cô nhìn quanh đống thức ăn nóng hổi một vòng, cuối cùng chạy tới chỗ đặt dịch dinh dưỡng, uống liền hai túi, rồi tiện tay lấy thêm một túi mới quay lại.
Dịch dinh dưỡng bổ sung năng lượng nhanh hơn, nhưng không ngon bằng đồ ăn nên không được ưa chuộng lắm. Tuy vậy đấu trường Hắc Hỏa vẫn chuẩn bị một ít túi dịch dinh dưỡng cầm tay trong nhà ăn cho những trường hợp khẩn cấp.
Mỗi lần một túi, mở miệng là hút được. Với Vân Hề, nó giống như cô hút thạch trái cây lúc nhỏ ở kiếp trước. Chỉ là dịch dinh dưỡng phần lớn không ngon lắm, giống cháo loãng không mùi.
“Tôi xong rồi. Bắt đầu đi.” Ăn xong, Vân Hề ngậm một túi dịch dinh dưỡng trong miệng đi về, nói lúng búng.
“Đợi đấy!”
Lần này chưa đợi Vân Hề lấy đà nhảy lên, Sài Vinh đã tấn công trước. Trong chiến đấu thật, không có kẻ địch nào đứng yên cho người khác đánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)