Ầm!
Một cú va chạm dữ dội.
Theo bản năng bảo vệ dân thường, hắn vội che chắn cho Vân Hề. Sự thật chứng minh vật liệu chống va chạm cấp tám của Liên Bang quả thật hữu dụng. Xe của đối phương đã nát bét và rơi xuống, còn xe của họ chỉ hơi móp, vẫn còn chạy được. Nhưng ngay sau đó.
Bên ngoài kính xe xuất hiện vài kẻ mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ quỷ dị. Trên mặt nạ vẽ bằng đường máu một cây quyền trượng và một con mắt đỏ. Bên trong áo choàng là lớp vải đỏ như máu. Một kẻ giơ tay lên, lớp sương đỏ nhạt phủ lên kính chống đạn, khiến kính bắt đầu nứt dưới mưa đạn.
“Vân Hề, ngồi yên!” Dương Tiểu Lục mặt căng thẳng, nhanh chóng gửi tin cho đồng đội rồi điều khiển xe lao đi.
Nhưng chưa chạy được bao xa thì động cơ đã hỏng. Xe bay thêm ba bốn chục mét rồi khói đen bốc lên, rơi xuống cạnh một tòa nhà bỏ hoang. Những kẻ áo đen nhanh như xe huyền phù, trực tiếp nhảy xuống từ các tầng lầu, bao vây lại.
Dương Tiểu Lục không còn vẻ hoạt bát lúc trước nữa, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Hắn nhớ tới nhiệm vụ vừa phá hủy một cứ điểm của giáo hội Cổ Thần, áy náy nhìn Vân Hề: “Xin lỗi. Tôi đã liên lụy em.”
Hắn không ngờ bọn tín đồ Cổ Thần lại thù dai đến mức đuổi theo tới đây.
Ánh mắt Vân Hề lại dừng trên hoa văn mặt nạ của chúng — con mắt đỏ trên quyền trượng. Cô cảm thấy… chưa chắc vì Dương Tiểu Lục. Có thể mục tiêu của chúng là cô.
Mưa đạn dừng lại, vài tín đồ Cổ Thần cầm dao tiến về phía xe.
Dương Tiểu Lục nói gấp: “Em ở yên trong xe. Tôi đã gọi đội trưởng, họ sẽ đến nhanh thôi. Tôi đi dụ chúng đi!”
Đây là sự trả thù của giáo hội Cổ Thần, hắn không muốn kéo một cô học sinh chuẩn bị thi đại học vào chuyện này. Sau khi bật chế độ phòng thủ cho xe, Dương Tiểu Lục không chờ Vân Hề trả lời đã xuyên qua cửa xe đi ra.
Dị năng của hắn là cơ thể hư hóa. Loại dị năng này rất hữu dụng với tấn công vật lý, nhưng có nhược điểm chí mạng — khi hư hóa hắn cũng không thể tấn công người khác. Ngoài ra, vũ khí được thần minh gia trì vẫn có thể làm hắn bị thương.
Năm tín đồ Cổ Thần lập tức vây lên, lưỡi dao dài phủ ánh đỏ tà dị.
Dương Tiểu Lục dẫn chúng rời xa xe. Chúng hoàn toàn không quan tâm người trong xe, đuổi theo hắn. Hắn dùng tinh thần lực cảm nhận xung quanh, không phát hiện thêm người nào, càng tin rằng mục tiêu của chúng là mình.
Sau khi chắc chắn không ảnh hưởng đến xe huyền phù, hắn bắt đầu phản kích. Dù khi nói chuyện với Vân Hề khá hoạt bát, nhưng khi nghiêm túc, hắn ra tay cực kỳ dứt khoát. Súng và cận chiến phối hợp, thân hình cao dài chuyển động mạnh mẽ như một màn biểu diễn chiến đấu. Một chọi năm vẫn không rơi vào thế yếu.
Nhưng Vân Hề lại cảm thấy có gì đó không đúng. Đột nhiên cô thấy dưới sàn xe hợp kim xuất hiện màu đen tụ lại, như có thứ gì đó muốn chui lên. Không giống phân thân bóng của Tạ Kinh Từ. Thứ này giống bùn lầy đặc quánh hơn. Đúng vậy… là bùn đen. Một cái đầu bùn đen nhô lên.
Vân Hề lạnh mặt, nhấc chân đạp thẳng lên đầu nó. Bùn đen khựng lại một chút, rồi tiếp tục tụ lại, như đầm lầy quấn lấy chân cô. Nó không làm cô bị thương, chỉ muốn giữ cô lại.
Vân Hề đoán chúng muốn bắt sống. Bởi vì mảnh Cổ Thần đã mất, mà chúng không biết rơi đâu, nên muốn bắt cô — người từng tiếp xúc — để hỏi. So với Viêm Thất hay Tạ Kinh Từ có thân phận rõ ràng hơn, cô — “người thường” — dễ bắt hơn.
Vân Hề nhìn bùn đen quấn chân mình nhưng vẫn cố ngoi lên, lòng lại rất bình tĩnh. Trước đó cô từng nghĩ, kỹ năng Tịnh hóa có tác dụng với ô nhiễm hay không. Mà tín đồ Cổ Thần… đều bị ô nhiễm.
Cô nhìn bùn đen đang động đậy, môi khẽ thì thầm hai chữ: “Tịnh hóa.”
Ánh sáng xanh dịu bùng lên. Bùn đen tan chảy như tuyết gặp lửa. Một tiếng kêu đau nghẹn lại vang lên từ dưới đất, như người bị chôn trong bùn hét lên.
Tịnh hóa gây tổn thương cho đối phương nhưng chưa đủ trí mạng. Ngược lại, bị tấn công khiến hắn càng phẫn nộ. Bùn đen động đậy dữ hơn, cố trào lên khỏi sàn.
Nhưng thế là đủ với Vân Hề. Đối phương có thể quấn chân cô nhưng vẫn cố chui lên, chứng tỏ dị năng của hắn có hạn chế. Ở dưới đất không thể phát huy toàn bộ sức mạnh. Người thường không thể dẫm hắn xuống, nhưng với kỹ năng Tịnh hóa, cô có thể làm hắn bị thương.
Vân Hề liên tục dùng kỹ năng, tập trung ánh sáng Tịnh hóa vào chân rồi đá vào đầu bùn đen.
Đối phương cũng nhận ra không ổn, lập tức bỏ chân cô, đổi chỗ khác chui lên.
Vân Hề thấy cái đầu bùn đen cứ đổi chỗ trồi lên thì liền dẫm loạn một trận. Giống hệt chơi đập chuột chũi. Tích ít thành nhiều. Dần dần, sau khi bị dẫm quá nhiều lần, tốc độ nhúc nhích của bùn đen bắt đầu chậm lại.
Dù Tịnh hóa không phải kỹ năng tấn công, nhưng bị sức mạnh hoàn toàn đối lập ăn mòn nhiều lần như vậy, hắn cũng bị thương. Hắn bắt đầu chuẩn bị rút lui. Hắn không ngờ tình báo sai, một người thường lại có dị năng, hơn nữa dị năng còn chuyên khắc chế bọn họ.
Xe huyền phù của Cục Điều Tra Đặc Biệt vốn đã có tác dụng áp chế dị năng của hắn, lại thêm chỉ cần cô dùng dị năng thì hắn căn bản không thể ngoi lên. Nếu tiếp tục giằng co, viện trợ của Cục Điều Tra Đặc Biệt sẽ tới.
Vân Hề nhìn vòng bùn đen đang dần thu nhỏ, biết đối phương rốt cuộc bỏ cuộc, thở phào một hơi.
“Mệt chết rồi.”
Liên tục dùng kỹ năng khiến bụng cô réo ầm, đói đến hoa cả mắt.
Tên tín đồ Cổ Thần đang chuẩn bị rút lui: “……”
Nhưng ngay khi bùn đen trên đất đã co lại, sắp biến mất.
“Kỉ —”
Trong hệ thống gia viên của Vân Hề, bên trong căn nhà rách nát, con mắt đỏ co trong góc đột nhiên mở ra, phát ra một tiếng nhỏ.
Trong tai Vân Hề, đó chỉ là tiếng kêu đã bị hệ thống lọc qua mấy tầng. Nhưng trong tai tín đồ Cổ Thần… Lại là lời thì thầm trầm thấp không thể diễn tả!
Đầm bùn đen vừa thu nhỏ lập tức điên cuồng trở lại.
Một giọng nghẹn khàn kích động vang lên: “Thần minh! Thần minh đại nhân! Là ngài đang gọi tôi sao!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)