Hoắc An An nhanh chóng nhìn về phía Hoắc Trầm Huy cùng Hoắc Tư Lâm.
Thấy biểu hiện của hai người họ rõ ràng là tán đồng!Hoắc An An trong lòng thầm nghĩ: Các người nhìn xem chú ba! Rồi nhìn lại chính hai người đi!Đều là làm cha!Vì sao lại có khác biệt lớn như thế?Hoắc Trầm Lệnh lần nữa lên tiếng, hiển nhiên đã hao hết kiên nhẫn.
"Hoắc An An, chú cho cháu thêm một cơ hội, xin lỗi Tể Tể, nếu không! ! Cháu cùng mẹ cháu lập tức chuyển ra khỏi nhà cũ của nhà họ Hoắc!"Hoắc An An không dám tin: "Chú ba?"Hoắc Trầm Lệnh bắt đầu đếm ngược: "Ba!""Hai!"Hoắc An An nhắm mắ lại, cô ta biết mình bây giờ căn bản không thắng được Hoắc Trầm Lệnh, không thể không biệt khuất nén giận mà cúi đầu.
"Thật xin lỗi! Chị sai rồi! Hu hu hu! ! "Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng lên tiếng: "Khóc to nói không tính!"Hoắc An An: "! ! ""Ba!""Hai!"Hoắc An An: "Thật xin lỗi, Tể Tể, chị sai rồi, là chị có lỗi với em! Chị cám ơn em đã cứu chị, cảm ơn Tể Tể!"Mặc dù Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm nhìn thấy thì rất khó chịu, nhưng hai cha con liếc nhau, từ đáy mắt nhau nhìn thấy cùng một thông điệp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)