"Chu Khả Khả, tớ sợ ~~~"
Chu Khả Khả ghét bỏ đẩy cậu bé một cái: "Tể Tể nói đùa mà cậu cũng tin!"
"Tể Tể thật đáng yêu!"
Lúc Tể Tể được anh Mục Dương ôm lấy thì trong nháy mắt bé đã đưa đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm ở mi tâm của anh, dùng tốc độ nhanh nhất để gọi hồn, truy tung, sau đó tìm được một hồn phách của Lý Mục Dương đang phiêu đãng bên ngoài.
Hồn phách kia tựa hồ bị thứ gì đó định trụ, đứng nguyên tại chỗ, thần sắc mê mang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
