Nhìn sắc mặt cha trắng bệch, lòng bàn tay đẫm mồ hôi mà ôm bé, bé vội vàng ôm lấy cổ và hôn hôn lên cái cằm của cha.
"Cha, thật xin lỗi, Tể Tể đã làm cha lo lắng."
Giọng nói của bé mềm mại, bởi vì áy náy nên nói giọng rất nhỏ, rất nhu nhược, khiến dây thần kinh đang căng thẳng của Hoắc Trầm Lệnh lập tức buông lỏng.
Nhưng vẫn cẩn thận ôm Tể Tể vào trong ngực.
"Cha không trách Tể Tể, là do người xấu quá xấu xa! Là do cha tới chậm."
Tể Tể vội vàng lắc đầu, tay nhỏ đổi thành ôm lấy gương mặt anh tuấn đẹp trai của cha.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
