Hoắc Trầm Lệnh dặn dò Hoắc Tư Lâm chăm sóc cho Hoắc An An đang hôn mê bất tỉnh, sau đó ôm bé đi ra ngoài trang viên.
Công viên Cảnh Sơn ở phía nam thanh phố tương đối hẻo lánh, cây cối xanh tốt, cảnh vật vô cùng thanh tĩnh.
Bởi vì cách xa nội thành nên dù hiện tại bây giờ là ban ngày, lại là ngày thường nên công viên rất ít người.
Sau một tiếng rưỡi, ba người Hoắc Trầm Lệnh cũng đã đến nơi.
Bọn họ đang đứng trên sườn núi, dưới sườn núi là một dòng suối nhỏ uốn lượn vòng quanh.
"Đi lên phía trước khoảng mười mét, có một đường nhỏ rẽ xuống dưới đường, lúc trước tôi đã bị bọn họ đẩy xuống từ chỗ đó, không rơi vào trong dòng suối nhỏ mà lại rơi vào trong một cái giếng bên cạnh dòng suối nhỏ."
Trần Kiến Đào gật đầu, ông ấy để Hoắc Trầm Lệnh bế bé chờ ở chỗ này, còn ông ấy cầm bút máy đi lên phía trước, rất nhanh đã biến mất ở ngã rẽ vào đường nhỏ cách đó mười mét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



