Gác máy xong, Khương Vụ tiến lại gần: "Anh tư, anh hai nhà mình làm chân sai vặt ở bệnh viện này à?"
Chân sai vặt? Thôi được, đó là nhân thiết của anh hai.
Mọi người nhốn nháo, kẻ thì chạy ra ngoài, kẻ lại kéo nhau đi xem náo nhiệt khiến bệnh viện trở nên hỗn loạn.
"Em ở đây chờ, đừng chạy lung tung." Chu Dực ép Khương Vụ đứng vào góc cửa phòng cấp cứu rồi định tự mình đi xem.
Đây là phản ứng chuyên nghiệp của cảnh sát đặc nhiệm nhưng Khương Vụ không quen, chẳng nhận ra.
Cô chỉ than một câu: [Anh tư mình diễn tốt thế này, sao vẫn chỉ là diễn viên quần chúng nhỉ?]
Chu Dực: "..."
Anh nhanh chóng chạy lên tầng trên, đi được nửa chừng thì phát hiện Khương Vụ đã theo sát phía sau.
Chu Dực: "..."
Họ len qua dòng người, đi qua hành lang hình vòng, đến trước khoa tâm thần.
Trước cửa phòng khám, một đám đông vây kín gồm người nhà bệnh nhân, bác sĩ, y tá, bảo vệ.
Ở giữa đám đông là một ông lão khoảng 65 tuổi, mặc đồ bệnh nhân sọc xanh, tay cầm dao mổ đang vung loạn bên ngoài phòng khám:
"Tôi không bị tâm thần! Tôi không bệnh!"
"Chính họ!" Ông lão chỉ dao về phía người thân của mình.
"Họ mua chuộc bác sĩ, muốn đưa tôi vào viện tâm thần, sau đó chia chác tài sản của tôi."
Ông lão gần như phát cuồng: "Lũ bất hiếu các người, tôi nuôi ăn, nuôi mặc, cho các người sống sung sướng nhưng các người đối xử với tôi thế nào?"
"Tại sao tôi phải chia tài sản của mình cho lũ vong ân bội nghĩa như các người?"
"Dù tôi có chết cũng không để các người toại nguyện."
"Gia tài tôi vất vả cả đời làm ra, các người đừng hòng động vào một xu."
"Tôi muốn báo cảnh sát! Tôi muốn gặp luật sư..."
"Chồng à, anh nói vậy, em... em đau lòng quá!" Một người phụ nữ ngoài năm mươi, được chăm sóc kỹ càng nên trông chưa đến năm mươi, bước tới, tay ôm ngực, đau khổ không thôi.
"Em biết anh bệnh, nhưng sao anh có thể nói về bọn em như thế?"
"Bọn em đều là những người thân yêu nhất của anh mà!"
Bà ta vừa nói vừa đưa tay trái, tay phải ra trước mặt để chứng minh: "Em và chị gái, cùng tất cả con cái của anh, còn cả cháu trai lớn của anh, tất cả đều ở đây bên anh."
Bà ta kéo theo cậu cháu trai mười tuổi đứng cạnh.
"Nếu bọn em không quan tâm đến anh, sao có thể bỏ hết việc quan trọng để đến đây chăm sóc anh chứ?"
"Chị gái còn đặc biệt từ nước ngoài về nữa."
Những người xung quanh cũng lên tiếng khuyên nhủ:
"Đúng vậy, giờ bố mẹ bệnh, con cái bỏ việc đến chăm sóc, hiếm thấy lắm."
"Ông cụ, nếu người thân của ông chỉ nhắm vào tài sản thì vợ cũ, con riêng của vợ cũ, vợ hiện tại và con riêng của vợ hiện tại, họ đã đánh nhau loạn lên rồi, sao lại cùng hòa thuận đến thăm ông thế này được?"
"Ông cụ, có bệnh thì phải chữa."
"Đúng vậy, chữa bệnh cho tốt mới được."
"Bệnh nhân tâm thần thật đáng thương, haiz!"
...
Người thân của ông cụ thấy mọi người đều đứng về phía mình, cảm động đến mức lau nước mắt.
Người vợ trẻ trung của ông cụ lau nước mắt, định tiến lên đỡ ông ấy.
Nhưng bị ông ấy dùng dao mổ chỉ vào, bà ta đành lùi lại.
Bà ta dịu giọng an ủi: "Dù đau lòng nhưng bọn em không trách anh."
"Bọn em biết, anh bị bệnh về não nên mới nghĩ vậy. Trời ơi, sao lại khổ thế này, hu hu..."
Cậu con trai cả ba mươi tuổi của ông cụ nói: "Ba, ba không tin chúng con, chẳng lẽ không tin bệnh viện, không tin các chuyên gia sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

