Giám đốc liếc nhìn mấy nhân viên tư vấn khu nghỉ ngơi không có ai đi ra, lông mày nhíu lại, có khách không phục vụ, không muốn lấy thành tích nữa sao?
Đầu chứa shit sao?
“Khụ.” Vu Đậu Đậu cũng cảm thấy mình quá kích động rồi, nói có hơi quá.
“Tôi gọi điện thoại hỏi cho cô xe lái thử khi nào về, mẫu xe này bán rất chạy.” Giám đốc rút điện thoại ra ấn.
Bên đó không biết nói cái gì, giám đốc nổ tung rồi.
“Sao cậu không lái ra nước ngoài luôn? Không biết xe lái thử không được lái quá xa ư? Xăng xe cậu chịu?”
Xe lái thử đã lái đến khu ngoại ô, trở về ít nhất cần một tiếng.
Giờ Quang Kình kêu ông ta giữ lại, ông ta đã tận lực rồi, bây giờ không có xe lái thử, ông ta phải làm sao?
“Như vậy đi, tôi lần sau lại đến xem.” Lâm Tử Lạp đứng dậy, bây giờ đã hơn 4 giờ rồi, Trang Kha Nguyệt dẫn bọn trẻ chắc sắp trở về rồi, ra ngoài chơi một vòng chắc cũng mệt, cô phải về nấu cơm, không thể lãng phí thời gian ở đây được nữa.
Trán giám đốc toát mồ hôi, giờ phải làm sao đây, ông ta nhìn về văn phòng, Quang Kình ngồi trên ghế vắt chân, xuyên qua cửa sổ nhìn về bên này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


