Nghĩ đến việc anh bản đứng mình, Hà Khiếu Ninh hận.
Hà Khiếu Thiên đi tới mới nhìn thấy trên đầu gối của cô ta có vết thương, lông mày nhíu lại: “Em đánh nhau với người khác?”
Nếu không sao có thể biến thành bộ dạng này?
Hà Khiếu Ninh lắc đầu, cô nhìn Hà Khiếu Thiên: “Anh, sự thương yêu của anh đối với em là giả hay sao?”
“Sao có thể.” Hà Khiếu Thiên thật sự rất yêu thương cô ta, năm đó cô ta biến mất có liên quan đến anh, những năm này anh luôn sống trong tự trách, không dễ gì tìm được cô ta trở về.
Áy náy với cô ta, đau lòng cho cô ta.
Không phải là giả.
“Ha ha---” Hà Khiếu Ninh cười lớn, tuy nhiên một giây sau nụ cười lại biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự oán trách trong đáy mắt: “Nếu như anh thương em, yêu em, sao lại bán đứng em, vì người phụ nữ đó mà bán đứng em?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


