“Anh bỏ tôi ra.” Lâm Tử Lạp trừng to mắt, hai tay cô chống lên cơ thể đang đè xuống người mình của anh.
“Buông ra à?” Tông Triển Bạch cao giọng nói ra ba chữ này, anh cảm thấy thật buồn cười.
Vốn dĩ anh luôn tức giận vì cô rạch rõ ranh giới với mình, bây giờ chỉ tin tưởng con trai cô trong sạch mà lại nghi ngờ anh.
Anh thật sự rất tức giận.
Lâm Tử Lạp nghiêng đầu đi không dám nhìn anh, cô có thể cảm thấy làn da rắn chắc của anh nóng hơn cơ thể cô đôi chút, cùng với hơi thở đột nhiên gần cô trong gang tấc, vừa quen thuộc lại vừa nhiệt liệt, cô nhắm mắt lại: “Con trai tôi chỉ mới lên năm thôi…”
Nhất định nó sẽ không làm như thế đâu.
Lâm Tử Lạp dùng sức đẩy anh ra, cô bối rối chẳng biết làm sao: “Anh buông tôi ra đi, anh có biết liêm sỉ là gì không?”
“Liêm sỉ? Liêm sỉ của tôi đều bị con trai em làm mất hết rồi, tôi còn cần liêm sỉ nữa hay sao?” Trong lúc nói chuyện, đầu của anh vẫn vùi vào trong hõm vai cô, giọng nói của anh mơ hồ không rõ.
Anh thích mùi hương trên cơ thể của cô, hương vị ấy khiến anh vừa cảm thấy quen thuộc và mê mẩn.
Anh chỉ mong có thể làm cho cơ thể của người phụ nữ này hòa vào trong người mình.
“Em nói xem em có phải là yêu tinh không?” Nếu như không phải thì sao lại khiến anh trở nên không giống với chính mình khi ở trước mặt cô kia chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



