Tất cả mọi người ngẩng đầu lên nhìn Tông Triển Bạch xem định giải quyết thế nào, anh có thừa nhận hay không?
Thừa nhận, có mất mặt không chứ, lúc nào trên người cũng mang theo cái đồ chơi kia, là chuẩn bị cho việc động dục mọi lúc mọi nơi à?
Giám đốc Lý cảm thấy mỏi miệng, muốn cười, nhưng cũng không dám cười, chỉ có thể kìm nén.
Trợ lý của anh ta ở bên lấy điện thoại ra quay lại cảnh này, Quang Kình đang định đứng lên ngăn lại, nếu truyền ra ngoài, Tông Triển Bạch còn còn mặt mũi hay không chứ?
Ai biết, anh ta vừa động một cái, Tông Triển Bạch liền túm lấy: “Ngồi yên.”
Anh giơ tay ra lấy Durex trong tay Lâm Tinh Tuyệt, cầm trong tay, nhìn kỹ hai giây, cho vào trong túi: “Cảm ơn.”
“…”
Tông Triển Bạch đè thấp người xuống, sáp đến bên tai nó: “Có người sẽ trả nợ cho cháu.”
Lâm Tinh Tuyệt trừng mắt nhìn anh, chú có ý gì?
Đáng tiếc Tông Triển Bạch không định giải thích cho nó, cùng không vì sự hãm hại của Lâm Tinh Tuyệt mà lúng túng, ngược lại tâm trạng còn rất tốt.
Nhấc lên rượu giám đốc Lý vừa rót, ngửa đầu uống.
Quang Kình cũng ngớ luôn.
Giám đốc Lý ở bên cũng một ngẩn ngơ, gặp phải chuyện lúng túng như này, không phải là nên che giấu sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


