Lâm Tinh Tuyệt cúi đầu im lặng.
Lâm Tử Lạp cau mày: “Nói gì đó đi.”
Lâm Tinh Tuyệt mân mê ngón tay mình: “Chú ấy bắt nạt mẹ, con muốn dạy dỗ chú ấy thay cho mẹ.”
Lâm Tử Lạp nhíu mày sâu hơn, trước đây cậu bé luôn nhấn mạnh một điều, Tông Triển Bạch bắt nạt cô.
Cậu bé——
Đột nhiên Lâm Tử Lạp mở to mắt, chẳng lẽ cậu thấy được cảnh Tông Triển Bạch cưỡng hôn cô?
“Tuyệt…”
Lâm Tử Lạp không biết giải thích thế nào.
Lâm Tinh Tuyệt kiên quyết vỗ ngực, nói: “Mẹ ơi, dù con và Huệ Tinh không có cha nhưng con là đàn ông, con sẽ bảo vệ mẹ.”
Đột nhiên Lâm Tử Lạp bị câu nói của con trai mình châm chích, “Con không có cha”, điều mà trong lòng cô đã cố tình bỏ qua.
Cô không nguyện ý đề cập đến vấn đề này.
Cô cứ nghĩ, chỉ cần cô yêu hai đứa trẻ thật nhiều.
Cô ôm lấy con trai mình, cúi đầu hôn lên tóc cậu bé, tuy rằng cậu bé rất thông minh nhưng thật ra chỉ mới hơn năm tuổi, chỉ là một đứa trẻ.
Nhưng mọi lời nói đều là muốn bảo vệ cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



