Ai ngờ lúc này ở cửa lại lộ ra hai cái đầu nhỏ.
Tô Dương và Khương Sóc không biết tại sao tự dưng lại chạy ra ngoài chơi vào lúc này.
Bọn họ quen đường đi vào quán.
Khương Ngữ Vi thấy Tô Dương liền nở nụ cười ngọt ngào.
"Dương Dương con đến rồi à, mau qua đây ăn cơm, bố con gọi một bàn toàn món ngon đấy."
Nói xong, cô ta lại nhìn Thẩm Hoa.
"Anh Thẩm, có thể cho Sóc Sóc nhà em ăn cùng được không?"
"Đương nhiên là được." Thẩm Hoa làm sao có thể nói ra lời từ chối với Khương Ngữ Vi được.
Anh ta còn theo bản năng khách sáo hỏi: "Bốn món này có đủ ăn không? Hay là gọi thêm hai món nữa?"
Khương Ngữ Vi không hề khách khí gật đầu.
"Được thôi, vậy tôi đi gọi thêm hai món nữa."
Cô ta cũng không nghĩ nhiều, cho rằng Thẩm Hoa vẫn sẽ để cô ta giới thiệu.
Thẩm Hoa nhìn bóng lưng xinh đẹp đang vui vẻ đi vào bếp của Khương Ngữ Vi, hận không thể tự tát mình hai cái.
Cái này phải tốn bao nhiêu tiền chứ!
…..
Bữa cơm này.
Thẩm Hoa hoàn toàn không cảm nhận được mùi vị gì.
Cảm giác đau lòng khiến anh ta đứng ngồi không yên, như thể đang bị nướng trên ngọn lửa lớn.
Nhưng hai đứa nhỏ lại ăn rất ngon lành.
Tô Hồng và Khương Ngữ Vi vừa nói vừa cười, cũng rất thảnh thơi.
Chỉ có Thẩm Hoa là khó chịu vô cùng.
Kẻ chịu trận như anh ta đã đóng góp một lượng lớn điểm oán niệm cho Tô Dương.
Đến lúc thanh toán, con số này đạt đến đỉnh điểm.
Nghe Lưu Thủ Thành báo giá, Thẩm Hoa tuyệt vọng.
Bữa cơm này, vậy mà đã ngốn gần hết nửa tháng lương của anh ta!
Đồ ăn ở quán cơm Nhạc Tân đều rất đắt, thậm chí có một số món còn đắt hơn cả quán cơm quốc doanh.
Thẩm Hoa buồn bực trả tiền, trong lòng cuối cùng cũng hiểu vì sao quán cơm Nhạc Tân lại không trụ được.
Đáng đời bị phá sản!
Trong lòng anh ta suy tính muốn phục thù.
Vốn chỉ muốn làm Khương Ngữ Vi vui vẻ, nói là ủng hộ công việc kinh doanh của họ.
Thẩm Hoa rất hối hận.
Người ta nói con gái đẹp như hoa có gai, quả không sai.
Hoàn toàn không thể chạm vào.
Thẩm Hoa hối hận vô cùng, cúi gằm mặt bước đi.
Ngay cả khi trời đã tạnh mưa, anh ta cũng không nhận ra, vẫn còn đang giơ chiếc ô lớn của mình.
Tô Hồng thì nắm tay Tô Dương chậm rãi đi theo phía sau.
Hôm nay hai mẹ con đều ăn rất no.
Mấy món đã gọi đều ăn sạch.
Hoàn toàn không để lại cho Thẩm Hoa cơ hội gói mang về nhà.
Tô Hồng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Dương dạo gần đây vì ăn nhiều đồ dầu mỡ mà đầy đặn lên, không nhịn được khẽ véo nhẹ.
Điều ước lớn nhất của cô bây giờ là để con gái được ăn no mặc ấm.
Cô sẵn sàng bỏ ra bao nhiêu công sức cũng được.
...
Về đến nhà.
Thân Xuân Kiều vẫn còn để lại cơm cho Thẩm Hoa.
Nghe Thẩm Hoa nói đã ăn ở ngoài, bà ta nghi hoặc nhìn Tô Hồng cùng về nhà.
“Đi ăn ở đâu vậy?”
“Quán cơm Nhạc Tân.” Thẩm Hoa buồn bực trả lời.
“Đi ăn tiệm à?” Thân Xuân Kiều có chút kinh ngạc: “Anh cả nhà họ Hoàng mời các con ăn à?”
Thẩm Hoa lắc đầu, không muốn nói chuyện này.
“Mẹ à, con mệt rồi, con vào nhà nghỉ ngơi một lát.”
Nhưng rất nhanh, Thân Xuân Kiều đã biết.
Nguyên nhân là do Tô Dương đã kể cho Thẩm Thiên Vĩ nghe, tối nay cô bé đã ăn ngon như thế nào.
Cá diếc chiên xù sốt đậm đà, vàng óng, ngọt mà không ngấy, ngoài giòn trong mềm.
Khiến Thẩm Thiên Vĩ thèm thuồng chảy nước miếng từ cái miệng đã rụng một chiếc răng.
Cậu ta còn chưa từng tới quán cơm đến hai lần.
Vậy mà bố cậu ta lại dẫn theo cái đứa con riêng này đi ăn.
Dựa vào cái gì?!
Ngay lập tức cậu ta tìm Thân Xuân Kiều làm ầm lên.
Thẩm Thiên Vĩ phát cuồng vì thèm, lăn lộn dưới đất.
“Thẩm Hoa, mày bỏ rơi con trai mày và mẹ già này, dẫn vợ mày và cái đứa con riêng đó đi ăn cơm tiệm?!”
“Cái món cá diếc chiên xù kia đắt lắm đấy! Nghe nói đó là món chỉ trong yến tiệc của nhà nước mới có!”
Thân Xuân Kiều chất vấn Thẩm Hoa, đau lòng vô cùng.
Thẩm Hoa đã khó chịu vì đã tiêu nhiều tiền, lại còn bị trách mắng.
Làm sao anh ta nhịn được, liền cãi nhau với Thân Xuân Kiều.
Trong nhà lại một đêm gà bay chó sủa.
Tô Dương gối đầu nhỏ trên giường đất* ngủ, vui vẻ vô cùng.
(*)giường đất (giường lò): giường tuyền thống ở miền Bắc Trung Quốc, vừa để nằm vừa để sưởi ấm vào mùa đông.
Tô Hồng cũng vui vẻ như vậy.
Ít nhất tối nay Thẩm Hoa sẽ không còn nghĩ đến việc ngủ chung với cô nữa, anh ta tức gần chết rồi.
...
Một đêm này thu hoạch được rất nhiều.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Dương phát hiện điểm oán niệm mình kiếm được đã đạt đến phần thưởng vật phẩm mới.
Một viên thuốc chia hoa hồng.
Điều khiến Tô Dương bất ngờ là khi cô bé kiểm tra viên thuốc này, trong đầu lại xuất hiện cách sử dụng của nó.
Trước đây chưa từng có, lần này lại có.
Quả thực là do thiết lập của viên thuốc chia hoa hồng này khá phức tạp.
Hóa ra, nó cần Tô Dương đặt nó vào một cửa hàng nào đó.
Trong khoảng thời gian trước khi nó tan biến, Tô Dương có thể nhận được một phần tiền mà cửa hàng đó kiếm được.
Nhưng còn có một điều kiện tiên quyết, đó là Tô Dương phải có mối quan hệ với cửa hàng này.
Mắt Tô Dương sáng lên, đây là một món đồ tốt.
Cô bé cũng hiểu những hạn chế của nó.
Nếu tùy tiện chọn một cửa hàng nào đó cũng có thể có hiệu lực, vậy thì cô bé sẽ chọn cửa hàng tốt nhất ở Bắc Kinh, chẳng phải là làm trái ý trời quá rồi sao.
Hiện tại, cửa hàng có mối quan hệ với Tô Dương chỉ có hai nơi.
Một là Phong Thành Cư, vì mẹ của Tô Dương đang làm ở đó.
Một cái khác là quán cơm Nhạc Tân.
Tô Dương không biết vì sao viên thuốc chia hoa hồng của mình lại có thể dùng được ở đó.
Chẳng lẽ vì Khương Ngữ Vi là hàng xóm của mình? Hay là do trước đây Tô Hồng có chút quan hệ với nó?
Dù sao, cô bé cũng đã thử, viên thuốc chia hoa hồng chỉ có thể dùng ở hai nơi này.
Đơn giản nhất là đặt viên thuốc chia hoa hồng ở Phong Thành Cư.
Nơi đó làm ăn phát đạt, Tô Dương không cần làm gì cũng có thể kiếm được một khoản.
Nhưng viên thuốc chia hoa hồng mà Tô Dương vất vả lắm mới có được, sao cô bé nỡ chỉ kiếm được một chút như vậy.
Ai biết tỷ lệ phân chia là bao nhiêu chứ?
Đương nhiên là phải càng nhiều càng tốt.
Cho nên, Tô Dương trực tiếp nhét viên thuốc vào người, thong thả đi đến quán cơm Nhạc Tân.
Gần đến giờ ăn cơm.
Việc kinh doanh của quán cơm Nhạc Tân vẫn ảm đạm như thường lệ.
Chỉ có một bàn khách.
Có vẻ như họ đến vì Khương Ngữ Vi.
Bởi vì sau khi Khương Ngữ Vi mang đồ ăn lên cho họ, họ còn gọi Khương Ngữ Vi lại muốn nói chuyện thêm với cô.
Khương Ngữ Vi nhìn ra hai người đàn ông trẻ tuổi say rượu này đang có ý đồ khác.
Vừa đúng lúc Tô Dương đến, cô ta chỉ vào Tô Dương.
“Xin lỗi, đó là con gái tôi, tôi qua đó một chút.”
Hai người đàn ông kinh ngạc nhìn Khương Ngữ Vi.
“Cô kết hôn có con rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
