Mới sáu giờ, Tô Hồng đã đến trước cửa Phong Thành Cư.
Cô nhìn cánh cửa gỗ màu trầm, còn có ba chữ "Phong Thành Cư" giản dị, dễ thấy, kiểu chữ ngay ngắn ở phía trên, cũng không vì đến quá sớm mà buồn bực.
Tô Hồng tò mò quan sát môi trường xung quanh, thông qua cửa kính nhìn lướt qua cách bài trí bên trong Phong Thành Cư.
Ngay lúc cô đang nhìn ngó xung quanh, một người phụ nữ mặc đồng phục giống cô dắt chiếc xe đạp đến dừng ở cửa Phong Thành Cư.
"Cô là?" Người phụ nữ đó cắt tóc ngắn ngang tai, trông khá năng động, khoảng ba mươi tuổi, da khá trắng.
Tô Hồng vội vàng chào hỏi.
"Chào chị, tôi là Tô Hồng, người mới đến."
"À, là cô à." Người phụ nữ gật đầu, vừa lấy túi vải treo ở ghi đông xe xuống, vừa báo tên mình.
Cô ấy tên là Triệu Hiểu Phân, từ năm mười tám tuổi đã bắt đầu làm ở Phong Thành Cư, xem như là "người cũ" của Phong Thành Cư.
Tô Hồng khiêm tốn đứng bên cạnh Triệu Hiểu Phân, quan sát động tác của cô ấy.
Triệu Hiểu Phân lấy chìa khóa mở cửa lớn, sau đó một hơi chống hết tất cả cửa sổ trong quán lên.
Đóng cửa cả đêm, bây giờ cần phải để không khí trong quán lưu thông với bên ngoài.
Làm xong tất cả những việc này, Triệu Hiểu Phân lấy bữa sáng hôm nay của cô ấy từ trong túi vải ra.
Hai cái bánh bao kẹp dưa muối.
Cô ấy nhìn Tô Hồng, hỏi: "Ăn chưa?"
Tô Hồng lắc đầu, "Chưa ạ, nhưng tôi không đói."
Có vẻ câu nói này là cô tự mình đa tình rồi, Triệu Hiểu Phân căn bản không có ý định chia bữa sáng cho cô.
Triệu Hiểu Phân vừa cắn bánh bao, vừa nhìn đồng hồ, nói: "Bảy giờ là giờ bắt đầu làm việc, cô đến sớm trước mười mấy phút là được rồi, không cần phải đến sớm như vậy."
"Vâng, tôi biết rồi." Tô Hồng cười đáp.
Triệu Hiểu Phân lại nói: "Nhưng nếu cô dậy sớm thì đến sớm cũng được. Tôi đưa chìa khóa mở cửa cho cô, sau này nếu cô làm ca sáng thì chịu trách nhiệm mở cửa, tôi ăn sáng ở nhà rồi mới qua."
Nụ cười trên mặt Tô Hồng vẫn tươi như trước, tiếp tục đáp: "Được ạ, nhà tôi gần đây, chị Triệu đạp xe qua chắc bánh bao cũng nguội rồi, vẫn nên ăn nóng ở nhà thì tốt hơn."
Triệu Hiểu Phân liếc Tô Hồng một cái, coi như khá hài lòng với cô.
Ít nhất thì cũng rất siêng năng, không trốn tránh công việc.
Vẫn tốt hơn cái cô gái mặt thì xinh đẹp mà cái gì cũng không chịu làm hôm qua.
Triệu Hiểu Phân tiếp tục ăn từng miếng bánh bao nhỏ, tiện thể phân phó công việc cho Tô Hồng.
Tô Hồng làm việc còn nhanh nhẹn hơn cả tưởng tượng của Triệu Hiểu Phân.
Rất nhanh cô đã quét dọn sạch sẽ quán, không để lại bất kỳ góc chết nào.
Sau đó cũng không rảnh rỗi, lại tìm một chiếc khăn lau chùi bàn ghế.
Lau đến mức bàn ghế sáng bóng như mới, còn tiện tay lau quầy thu ngân sạch sẽ, sổ sách cũng được xếp thành từng chồng ngay ngắn.
Triệu Hiểu Phân ăn xong bánh bao, Tô Hồng đã thu dọn trên dưới đâu vào đấy.
"Cô được đấy." Triệu Hiểu Phân lại nhìn Tô Hồng thêm mấy lần, không còn coi thường Tô Hồng như lúc mới mở cửa buổi sáng.
Sáu giờ năm mươi phút sáng.
Lần lượt có người đi vào.
Phản ứng đầu tiên của họ đều là có hơi không quen —
Hôm nay sao tự dưng quán sạch sẽ vậy?
Tô Hồng cũng mới biết, thì ra mỗi ngày vào buổi sáng mọi người sẽ thay phiên nhau đến mở cửa sớm.
Hôm nay vừa hay đến lượt Triệu Hiểu Phân.
Nhưng Triệu Hiểu Phân lại giới thiệu:
"Đây là Tô Hồng mới đến, tôi đã nói với cô ấy rồi, sau này đều do cô ấy buổi sáng đến mở cửa, lo liệu những việc này."
Lúc này, mọi người đều hòa nhã nhìn Tô Hồng.
"Tuyệt quá."
"Cảm ơn cô nhé Tô Hồng."
"Cô tốt bụng thật."
"Người mới đến thì nên nhanh tay nhanh chân một chút, lúc chúng tôi mới đến còn mệt hơn cô nhiều."
"..."
Mỗi người một câu, Tô Hồng cũng không thể nhớ hết mặt người.
Đời trước cô chưa từng đi làm, đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với đồng nghiệp, không biết nên phản ứng thế nào.
Nhưng cô cũng hiểu được.
Trời càng ngày càng lạnh, mọi người đều muốn ở trong chăn ngủ thêm một chút rồi mới đến làm.
Tô Hồng lại không giống như vậy, cô thà đến làm việc, cũng không muốn ở lại nhà họ Thẩm khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Ở đó luôn khiến cô có cảm giác không thở nổi.
Cho nên cô cũng không ngại làm thêm một chút việc.
Tô Hồng không sợ khổ không sợ mệt, cô chỉ sợ cô sẽ giống như kiếp trước không làm được việc nào có giá trị.
Mọi người chào hỏi một vòng, rồi ai lại bận việc của người nấy.
Phong Thành Cư có một đầu bếp và một số người phụ bếp học việc.
Họ vào bếp, rửa rau thái rau và làm các công việc chuẩn bị khác phải tốn không ít công sức, không có thời gian để ý đến những việc khác.
Những nhân viên phục vụ còn lại thì chỉnh trang lại trang phục, thắt tạp dề.
Sau đó cho đũa vào ống đựng đũa, bày bát đĩa theo quy cách lên bàn ăn.
Ấm trà, cốc nước, bình nước nóng đều phải kiểm tra lại một lượt, xác nhận đã chuẩn bị đầy đủ và đã có nước nóng.
Những công việc chuẩn bị này mỗi ngày đều phải lặp lại, nói thì dễ nhưng làm thì lại rất rườm rà.
Khi tất cả mọi người làm xong những việc này thì đã đến mười giờ sáng.
Phong Thành Cư chính thức mở cửa kinh doanh.
Tô Hồng cùng mọi người làm việc, ban đầu có hơi luống cuống tay chân, sau đó thì dần dần quen việc hơn.
Cô nhanh mắt nhanh tay, dọn dẹp và thu xếp đều rất giỏi.
Khi gần đến giờ ăn, dần dần có khách bước vào.
Đầu tiên Tô Hồng đi theo Triệu Hiểu Phân học một lượt cách tiếp đón khách, sau đó liền đứng ở cửa, chờ đợt khách tiếp theo bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
