Giữa tháng bảy, vụ gặt cấy bận rộn nhất đã bắt đầu, các đội sản xuất đều lao vào làm việc.
Mặt trời dần lặn về tây, ánh chiều vàng rực chiếu sáng nửa sườn núi. Theo ánh hoàng hôn sắp chìm sau núi tây, xã viên của đại đội Phong Thu lần lượt tan làm trở về nhà.
Dọc đường, một đám người ríu rít bàn tán chuyện trong đại đội, trong đó bị nhắc tới nhiều nhất là con dâu ba nhà họ Cố — Lâm Chiêu.
“Chậc, con dâu ba nhà lão Cố lại không đi làm công điểm, cả đại đội chỉ có mình cô ta sống thoải mái nhất!” Người nói là một bà thím, da ngăm đen thô sần, mái tóc ngắn xơ xác bị mồ hôi thấm ướt dính trước trán, trên người toàn mùi mồ hôi.
Một người phụ nữ khác cũng đầy đầu mồ hôi, hừ lạnh một tiếng, trong lời nói đầy vẻ bất mãn với con dâu ba nhà họ Cố, người không biết còn tưởng đó là con dâu bà ta: “Mẹ thằng Đại Bảo vừa nhìn đã biết không phải loại đàng hoàng gì, lười chảy thây, tôi nhìn ra từ sớm rồi.”
“Ồ? Bà lại nhìn ra nữa cơ đấy.”
Một người phía sau đuổi kịp, nghiêng đầu nhìn họ, giọng cảm thán: “Nói nhiều thế cũng vô ích, người ta biết đẻ mà.”
Mấy người phụ nữ lập tức cứng họng. Biết đẻ, ở nông thôn những năm sáu mươi, đúng là điểm cộng cực lớn!
Đợi mọi người đi hết, một người phụ nữ gầy trơ xương, vẻ mặt đờ đẫn bước ra, đứng yên tại chỗ thật lâu không động, hồi lâu mới u uất nói:
“Nếu tôi cũng biết đẻ như vậy thì tốt rồi…”
Trong thôn, chó hoang chạy khắp nơi sủa vang, xen lẫn tiếng trẻ con ríu rít, thỉnh thoảng còn vang lên vài tiếng mắng chửi the thé của phụ nữ, vô cùng ồn ào.
Vương Xuân Hoa bưng một chậu nước bẩn ra cửa, hắt vào mảnh rau nhỏ trước nhà. Vừa định quay người vào nhà thì thấy từ căn nhà đất bên cạnh chạy ra một cô gái chừng mười lăm mười sáu tuổi.
Sắc mặt cô gái cực kỳ hoảng loạn, vừa thấy có người ở cửa liền cứng mặt, ánh mắt né tránh, sau đó cúi đầu bỏ chạy.
Vương Xuân Hoa đầy khó hiểu, mắc bệnh gì vậy… Bà vừa quay đầu đã nghe bên nhà bên truyền tới tiếng trẻ con mang theo tiếng khóc:
“Mẹ!”
“Có ai không! Cứu với! Mẹ con ngất rồi!!”
Giọng của Cố Đại Bảo vừa to vừa chói, làm kinh động Cố Nhị Bảo đang nhổ cải trắng trong vườn rau phía sau.
Cố Nhị Bảo chạy vụt tới, thấy mẹ ngã dưới đất, trên trán sưng lên một cục to, vội cùng anh trai dùng đôi tay gầy nhỏ đỡ mẹ dậy. Nhưng hai đứa quá gầy quá nhỏ, đỡ mãi cũng không nổi, giọng nói cũng nhuốm vẻ cuống quýt:
“Anh, mẹ sao vậy?”
“Mẹ bị cô út đẩy ngã.” Đại Bảo nghẹn ngào, cơ thể nhỏ bé run lên.
Thấy Lâm Chiêu mãi chưa tỉnh, Cố Đại Bảo mới năm tuổi dần bình tĩnh lại, nói với em trai:
“Nhị Bảo, mau đi tìm bà nội.”
Ngoài cửa, Vương Xuân Hoa nghe thấy tiếng động liền vội đặt chậu xuống, lau tay lên chiếc quần vá chằng vá đụp rồi hấp tấp chạy vào nhà bên cạnh.
Vừa vào cửa đã nghe lời Đại Bảo nói, ôi chao, đứa nhỏ này thông minh thật!
Đại Bảo thấy có người lớn tới, lập tức như có chỗ dựa, gấp gáp nói:
“Thím ơi, thím mau xem mẹ con đi, mẹ con bị cô út đẩy ngã!”
Vương Xuân Hoa nhìn cục u trên đầu Lâm Chiêu, kêu lên: “Ôi trời, sao sưng to vậy, nằm dưới đất không ổn đâu, phải đỡ mẹ con lên giường trước.”
“Thím, con giúp thím.” Đại Bảo đứng bên kia đỡ mẹ.
Nhị Bảo thấy không có việc cho mình làm, liếc thấy dưới đất có bát vỡ và vụn trứng hấp, đôi mắt đảo một vòng rồi co chân chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gào lớn: “Ông nội, bà nội, mẹ con bị cô út đánh ngất rồi…”
Mẹ Cố đi phía trước sắc mặt lập tức thay đổi, tưởng có ai bắt nạt đứa cháu trai cưng thứ hai của bà, vác cuốc lớn bước nhanh tới.
Người còn chưa tới nơi, giọng đã truyền tới trước, cũng là giọng oang oang: “Nhị Bảo, sao thế? Ai bắt nạt con, nói bà nghe!”
Nhị Bảo lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn bà nội, tủi thân nói: “Là cô út, cô út bắt nạt mẹ con, đẩy mẹ con ngã, đầu mẹ con nổi cục to bằng cái bát, không, to bằng cái chậu luôn rồi, giờ còn chưa tỉnh nữa. Bà nội, con muốn mẹ, con muốn mẹ… hu hu hu…”
Được thiên vị nên có chỗ dựa, Cố Nhị Bảo biết bà nội thương mình, tại chỗ khóc gào đến mức chim sẻ trên cành cũng bay sạch khỏi nơi thị phi này.
Trong đám người xem náo nhiệt có người bật cười phì một tiếng.
Đối diện ánh mắt tức giận của Nhị Bảo, người đàn ông đó sờ sờ mũi, trêu chọc: “Nhị Bảo, con biết cục u to bằng cái chậu là to cỡ nào không?”
“Đi đi đi, liên quan gì tới anh!” Mẹ Cố trừng người kia một cái.
Nghĩ tới lời Nhị Bảo nói, sắc mặt Mẹ Cố cực kỳ khó coi, cả người căng cứng.
Con nhóc chết tiệt đó sao lại chạy tới phòng nhà thằng ba nữa rồi!? Không có việc gì đi chọc con dâu ba làm gì!
Mẹ Cố bực bội đến mức không rảnh hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy về phía nhà phòng ba. Cha Cố lau nước mắt cho cháu trai, hỏi Nhị Bảo có chuyện gì.
Nhị Bảo là đứa lanh lợi, khả năng quan sát cũng tốt. Nghĩ tới chỗ mẹ ngã có cái bát bị vỡ, liền đoán được bảy tám phần sự việc.
Cậu bé tức giận nói: “Cô út xấu xa cướp trứng hấp nhà con, còn đẩy mẹ con.”
Người của đại đội Phong Thu đều lộ vẻ kỳ quái.
Chỉ vì một bát trứng hấp mà đẩy chính chị dâu ruột của mình…? Con nít ba tuổi nhà họ còn không làm ra chuyện đó.
“…”
Cha Cố không nhịn được run tay. Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài mà.
Nhìn đôi mắt đỏ như thỏ con của Nhị Bảo, ông cũng không nỡ nói thêm. Thôi vậy, nghiệt do Hạnh Nhi tự gây thì phải tự chịu!
Ông và mẹ nó đâu phải chưa từng dạy dỗ, nhưng con bé đó lúc nào cũng có lý lẽ để cãi lại.
Hai chị em dâu nhà họ Cố nhìn nhau cười khổ. Với tính cách được nước lấn tới của vợ thằng ba, lần này… e là sẽ có chuyện lớn.
….
Mẹ Cố cuống cuồng chạy tới nhà Đại Bảo, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bà vịn khung cửa bước vào phòng, thấy con dâu ba nằm trên giường, mắt đang mở, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.” Bà xoa ngực, trên đường tới thật sự làm bà sợ muốn chết.
“Bà nội.” Đại Bảo không khóc nữa, nhưng mắt vẫn đỏ hoe.
“Ây, Đại Bảo bị dọa sợ rồi phải không.” Mẹ Cố thấy mắt Đại Bảo còn đỏ hơn Nhị Bảo, chắc là bị dọa không nhẹ, đau lòng vô cùng, đưa tay xoa đầu cậu bé.
Sau đó nhìn Vương Xuân Hoa, cảm ơn: “Phiền cô rồi.”
Vương Xuân Hoa xua tay: “Có gì đâu, tôi thấy mẹ Đại Bảo không sao, chỉ là cục u nhìn đáng sợ thôi, đầu óc không có vấn đề gì.”
Nói xong nhớ ra bếp nhà mình còn đang nấu, bà nói một tiếng với Mẹ Cố rồi rời đi.
Cố Đại Bảo tiễn người ra cửa.
Vương Xuân Hoa đầy cảm khái, đứa trẻ tốt biết bao, sao vợ nhà Thừa Hoài lại không biết quý trọng chứ.
Trong phòng, Mẹ Cố ngồi trên ghế cạnh giường, giọng nhỏ đi mấy phần: “Con dâu ba, không sao chứ? Con thấy thế nào? Đầu còn đau không? Muốn ăn gì, mẹ làm cho con.”
Lâm Chiêu chớp mắt.
Không, cô có chuyện, chuyện lớn lắm.
Ngay vừa rồi, thế giới của cô đã sụp đổ —
Hoá ra cô là mẹ ruột chết sớm của nam phụ si tình và nữ phụ pháo hôi trong cuốn sách tên “Nhật ký nuôi con của mẹ kế”, còn chết đúng hôm nay, chỉ vì một bát trứng hấp…
Chỉ là một bát trứng hấp thôi đó!
Cách chết thật nghẹn khuất.
Nghẹn đến mức tim cô như bị ném vào lửa thiêu, phồng lên tức giận, hận không thể nổ tung tác giả viết ra cuốn sách này thành tro!
Quá đáng nhất là, trong sách cô chỉ có cảm giác tồn tại bằng đúng một câu, thế cũng thôi đi, còn bị nói xấu là đồ thích làm quá, tự phá hết phúc khí của mình.
“Tức chết tôi rồi a a a a…” Lâm Chiêu tức giận đấm mạnh xuống giường, trên gương mặt trắng trẻo yêu kiều đầy vẻ tức tối, mắt cũng đỏ lên vì giận.
Đang tức thì cô chợt thấy giữa không trung trước mắt xuất hiện một vòng quay lớn.
Nó mang cảm giác trong suốt hư ảo, màu sắc là kiểu đen rực rỡ sặc sỡ, toát lên vẻ cao cấp và thần bí.
Ngay khoảnh khắc bắt được ánh mắt Lâm Chiêu, phía trên hiện lên vài chữ:
【Vòng quay trúng thưởng thần bí】
Chỉ trong vài nhịp thở, quy tắc sử dụng cơ bản của vòng quay đã xuất hiện trong đầu cô. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận điểm tích lũy, điểm dùng để quay thưởng.
Lâm Chiêu chớp mắt, cảm thấy đầu quả nhiên không thể bị thương, di chứng thật nghiêm trọng. Ví dụ như bây giờ, cô còn xuất hiện ảo giác rồi…
Chớp mắt xong, cô im lặng chờ một lúc, vòng quay kia vẫn còn đó.
“!”
Lâm Chiêu không nhịn được đưa tay chọc thử vài cái, phát hiện mình thật sự chạm được vào thứ này, đồng tử chấn động vì kinh ngạc.
Mẹ Cố thấy con dâu ba mãi không nói gì, trong lòng bất an vô cùng, giọng oang oang cũng hạ xuống: “Con dâu ba?”
Lâm Chiêu mờ mịt ngẩng đầu.
Cô có một gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, đôi mắt phượng cổ điển màu mực, mí mắt hai lớp vừa đủ, sống mũi cao thanh tú, môi hồng mềm mại. Ngũ quan vốn đã xuất sắc, vậy mà làn da còn trắng đến chói mắt.
Nói về ngoại hình, đó là đẹp nhất mười dặm tám thôn.
Lúc này khóe mắt cô đỏ hoe, nhìn không hề dữ dằn, ngược lại còn bớt đi vẻ kiêu ngạo lạnh nhạt ngày thường.
Ngay cả mẹ Cố vốn có chút bất mãn với con dâu ba cũng không khỏi thấy đau lòng, cảm thấy con gái út thật quá đáng, phải dạy dỗ cho ra trò mới được.
“Con dâu ba, chuyện hôm nay đều là lỗi của Hạnh Nhi, về mẹ sẽ dạy dỗ nó…” Mẹ Cố không nhịn được mềm giọng.
Còn chưa nói hết, Lâm Chiêu lại đấm mạnh xuống giường, làm chiếc giường phát ra tiếng “bụp”. Nếu không phải nam nhân nhà cô là Cố Thừa Hoài đã gia cố mấy lần, chỉ với hai cú đấm này chắc giường cũng sập rồi!
“Vốn dĩ là lỗi của nó!” Lâm Chiêu ngắt lời bà, tức giận nói: “Đây là nhà con, nó chạy tới nhà con cướp đồ, không phải lỗi của nó chẳng lẽ là lỗi của con? Chưa từng thấy nhà nào em chồng lại động tay với chị dâu như vậy, Cố Hạnh Nhi ngang ngược như thế nên gọi công an tới…”
Đòi lại công bằng.
Ba chữ cuối còn chưa nói xong, mẹ Cố tưởng cô định báo công an, vội vàng nắm lấy tay cô, cuống quýt nói: “Không thể báo công an đâu vợ thằng ba, nể tình mẹ đối xử với con bao năm nay cũng không tệ, đừng báo công an. Thế này đi, để Hạnh Nhi đền con mười đồng, chuyện này coi như bỏ qua được không?”
“Không được!” Lâm Chiêu cảm thấy vẫn chưa hả giận.
Mẹ Cố sớm biết con dâu ba không dễ nói chuyện như vậy, cắn răng nói: “Vậy con nói xem muốn thế nào? Con cứ nói đi, chỉ cần nhà mẹ làm được.”
Lâm Chiêu chờ đúng câu này của mẹ chồng.
Cố Hạnh Nhi dám đẩy cô, làm đầu cô bây giờ còn đau, đương nhiên cô sẽ không dễ dàng tha cho cô ta. Mỹ nhân bệnh yếu trên giường hừ nhẹ một tiếng, giơ bàn tay trắng nõn lên bắt đầu đưa yêu cầu:
“Thứ nhất, sau này tiền học phí và sinh hoạt phí của Cố Hạnh Nhi, phòng ba sẽ không chi nữa.
Thứ hai, mẹ và cha phải quản nó cho tốt, từ nay về sau không được để nó tới nhà con nữa.
Thứ ba, bảo nó đi nhặt củi cho nhà con, mỗi ngày hai bó, liên tục một tháng, không cho người khác giúp.”
Nói xong ba điều, Lâm Chiêu dừng lại.
Mẹ Cố ngây người.
Chỉ vậy thôi?
Con dâu ba đổi tính rồi à?
Mẹ Cố cảm thấy vô cùng bất ngờ, thậm chí còn thấy rợn người. Mẹ Đại Bảo chẳng lẽ đang nghẹn chiêu lớn gì sao…
Không phải bà cố ý nghĩ xấu con dâu ba, mà thật sự từ khi Lâm Chiêu gả vào nhà họ Cố, cô đúng là đầy tật xấu. Không chỉ điệu đà mà còn thích làm loạn.
Lúc mới vào cửa còn giả vờ ngoan ngoãn được một thời gian. Ngoài việc lười biếng không thích làm việc thì những mặt khác coi như còn được. Ai ngờ vừa mang thai đã đòi phân nhà, khóc lóc om sòm đến mức đòi treo cổ. Không còn cách nào, nhà họ Cố đành phải tách phòng ba ra riêng.
Tách nhà xong cô lại khóc lóc than không ai chăm sóc. Mẹ Cố không còn cách nào, một ngày chạy ba lượt, nấu cơm giặt đồ cho cô… khoảng thời gian đó thật sự không muốn nhớ lại.
Hôm nay con dâu ba lại dễ nói chuyện như vậy, Mẹ Cố thật sự cảm thấy như gặp quỷ!
Lâm Chiêu thấy mẹ chồng mãi không nói gì, tưởng bà muốn mặc cả, lập tức sa sầm mặt, chuẩn bị xuống giường.
“Nếu mẹ thấy con quá đáng thì báo công an đi!”
Mẹ Cố hoàn hồn, vội nói: “Không quá đáng, hoàn toàn không quá đáng.”
“Cứ làm theo lời con nói, cha mẹ sẽ quản Hạnh Nhi cho tốt!” Bà liên tục cam đoan.
Lâm Chiêu bĩu môi, thờ ơ nói: “Tốt nhất Cố Hạnh Nhi nên nhớ cho kỹ. Dù sao nếu còn lần sau, con nhất định sẽ báo công an!”
Mẹ Cố: “…” Con dâu ba nói chuyện thật nghẹn họng.
Bà cũng quen rồi, không thèm so đo với Lâm Chiêu nữa.
Làm việc cả buổi sáng, về nhà còn cả đống việc, Mẹ Cố không nán lại lâu, hỏi han thêm vài câu rồi dặn Đại Bảo và Nhị Bảo nếu có chuyện thì tới nhà cũ gọi mình, sau đó vội vàng rời đi.
Trong phòng, Lâm Chiêu nằm trên giường nghiên cứu vòng quay trúng thưởng.
“Mở thế nào nhỉ…” cô lẩm bẩm.
Vừa dứt lời, trước vòng quay hiện ra một hàng chữ trong suốt.
“Nhận được một lượt quay miễn phí, có sử dụng hay không?”
Lâm Chiêu thầm niệm: “Sử dụng.”
Kim đỏ bắt đầu xoay tròn, tốc độ từ nhanh chuyển chậm, cuối cùng dừng ở gói quà lương thực dầu mỡ. Chữ trên danh sách quà rất nhỏ, kỳ lạ là Lâm Chiêu lại nhìn rõ hết nội dung bên trên.
【5 túi bột mì hoa tuyết tám sao 5kg】
【5 túi gạo trân châu cao cấp 5kg】
【2 gói mì trứng 2kg】
【5kg thịt heo quê】
【100 quả trứng gà ta】
【5 thùng dầu đậu phộng】
【1 cái đùi gà kho】
【2 túi đường phèn 500g】
【2 hộp thịt hộp】
【Gói gia vị thiết yếu trong nhà…】
“Có rút phần thưởng hay không?” Trước vòng quay lại hiện chữ.
Lâm Chiêu mờ mịt đáp: “Rút.”
Ngay giây tiếp theo.
Khoảng đất trống trong phòng chất đầy vật tư.
“!”
Lâm Chiêu trợn mắt há hốc mồm.
Tiếng động trong phòng truyền ra ngoài cửa, bên ngoài vang lên giọng nhỏ xíu: “Mẹ?”
Đại Bảo cầm một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi ở cửa phòng Lâm Chiêu để canh chừng mẹ. Nghe thấy bên trong có động tĩnh, cậu bé dè dặt gọi một tiếng.
Lâm Chiêu là thể chất dễ mang thai, nổi tiếng cả công xã vì quá biết đẻ. Thai đầu sinh đôi, đều là con trai — Đại Bảo và Nhị Bảo.
Mấy năm sau, Cố Thừa Hoài về nhà thăm người thân, cô lại mang thai, lần này sinh một cặp long phụng, năm nay mới hơn một tuổi.
Hai lần sinh, bốn đứa con.
Lâm Chiêu lập tức hoàn hồn, cất đống vật tư dưới đất vào tủ, “cạch” một tiếng khóa lại, rồi đi mở cửa.
Nhìn thấy Đại Bảo gầy gò bé nhỏ ngoài cửa, lại nhớ tới kết cục chết thảm ngoài đường của cậu trong sách, tim cô như muốn nhồi máu cơ tim.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
