Kiều Cảnh Diệc phát hiện Tống Chấp Giang không có ở đây, đột nhiên cảm thấy ở cùng cô gái nhỏ này rất nguy hiểm.
Trong bếp, Kiều Mạch đang bận rộn.
Lúc đi siêu thị mua đồ, theo bản năng cô đã mua những món Kiều Cảnh Diệc thích.
Một lúc sau, Kiều Cảnh Diệc đi vào, hỏi: “Tam ca đâu?”
Kiều Mạch không quay đầu lại: “Có việc gấp ở công ty, phải qua đó xử lý.”
“Ờ.”
Lúc Kiều Mạch vừa xào xong món đầu tiên, Kiều Cảnh Diệc lại xuất hiện: “Có người gõ cửa.”
Chắc là điện thoại giao tới rồi.
Cô lau tay lên tạp dề, tắt bếp, chạy ra cửa, quả nhiên là nhân viên giao hàng.
Ký nhận xong, nói cảm ơn, Kiều Mạch ném hộp điện thoại cho Kiều Cảnh Diệc rồi lại quay vào bếp.
Kiều Cảnh Diệc bị ném điện thoại trúng vào mặt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhân lúc Tống Chấp Giang không có nhà, đầu tiên là đắp chăn cho cậu một cách khó hiểu, bây giờ lại chủ động đưa điện thoại…
Chuyện này không nên nghĩ sâu, càng nghĩ càng thấy nổi da gà.
Cậu kéo kéo khóe miệng, lắp sim vào điện thoại mới, việc đầu tiên là gửi tin nhắn cho Hồ Đồng, bảo cậu ta đổi vé máy bay từ ba giờ chiều ngày mai sang tối nay, càng sớm càng tốt.
Hồ Đồng cũng không dám hỏi tại sao vừa mới về nhà lại muốn quay lại ngay, chỉ nhanh chóng hồi tin xác nhận đã đổi sang chuyến lúc 9 giờ tối.
Bây giờ là 6 giờ rưỡi.
Kiều Cảnh Diệc đứng dậy đi vào bếp: “Cảm ơn điện thoại. Bao nhiêu tiền?”
Kiều Mạch đang cắt đồ ăn, báo giá.
“Để mẹ tôi chuyển cho cô,” Kiều Cảnh Diệc nói nhanh, “Tôi phải bay, đi trước.”
“Gấp vậy à?” Cô hơi ngẩn người, Kiều Cảnh Diệc về đột ngột, giờ đi cũng đột ngột, nhưng cô cũng quen rồi.
Kiều Cảnh Diệc: “Ừ.”
“Ít ra cũng ăn cơm đi đã.”
Lúc này cả hai đứa con trai bất hiếu đều biến mất, Kiều Mạch vội vàng đem các món vừa nấu xong bưng ra bàn.
Cô càng nhiệt tình, Kiều Cảnh Diệc càng không muốn nấn ná, cậu đeo khẩu trang và kính râm lên:
“Không được, không kịp giờ.”
Rầm!
Kiều Mạch đập mạnh tay xuống bàn: “Chỉ vài phút thôi! Ngồi xuống! Ăn!”
Đối diện với đôi mắt tròn xoe đang trừng mình, Kiều Cảnh Diệc không hiểu sao lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
Sau đó trong tâm trạng rối rắm không biết thế nào, cậu ăn liền ba bát cơm.
... No căng.
Kiều Mạch vốn định tiễn Kiều Cảnh Diệc ra cổng khu nhà, nghĩ rồi lại thôi.
“Trên đường cẩn thận.”
Nghe ra được giọng cô dịu dàng và lo lắng, Kiều Cảnh Diệc rùng mình, quái lạ mà liếc cô một cái, rồi vội vàng rời đi.
Vừa ra khỏi thang máy, Kiều Cảnh Diệc lập tức gọi điện cho mẹ.
May quá, cuối cùng cũng không còn tắt máy.
Trong lúc Kiều Mạch vừa xào rau vừa cúp cuộc gọi của Kiều Cảnh Diệc, cô gửi một tin nhắn WeChat cho cậu.
“……” Bị cúp máy, Kiều Cảnh Diệc nhức đầu, kỳ kinh giận dữ của bà chị này sao mà kéo dài thế!
Tiếp theo, WeChat của cô tới ngay, cậu vội vàng mở ra xem:
【 Đang vui, đừng làm phiền. 】
Kiều Cảnh Diệc tê hết cả da đầu, vội vàng nhắn tin dỗ, nhưng gửi mấy tin liền mà Kiều Mạch cũng không thèm trả lời.
Không thấy tin nhắn à?
Cậu mở chuyển khoản, nhập 10.000, xác nhận.
Hệ thống báo bên kia đã nhận tiền ngay.
Kiều Cảnh Diệc: “……”
Cuối cùng, nhờ vào thế công bằng tiền bạc, Kiều Cảnh Diệc cũng nhận được một tia xót thương từ "mẫu hậu đại nhân".
Cô trả lời tin nhắn của cậu, nhưng lại chẳng liên quan gì.
【 Nhớ đi khám mắt. 】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
