Xương bàn tay phải của Uông Minh Hà bị nứt hai centimet, cơn đau khiến bà ta cáu kỉnh vô cùng.
“Con tiện nhân! Tất cả đều tại con tiện nhân đó! Con nhất định phải lột da nó!”
“Được rồi!” Bà Uông mất kiên nhẫn ngắt lời bà ta.
“Đã bảo các con đừng đón nó đến, các con cứ nhất quyết phải đón. Mới đón về chưa đầy nửa ngày đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Mẹ thấy con nhỏ này không phải loại dễ bắt nạt đâu, theo mẹ, tốt nhất là sớm tống nó về nông thôn đi.”
Chuyện con gái và con rể muốn đón Lâm Vãn Tinh đến Hải Thành, bà Uông vẫn luôn không đồng ý.
Vốn dĩ xuất thân của Lâm Trường Thanh đã khiến bọn họ không coi trọng, giờ lại còn rước thêm một đứa con ghẻ đến, chẳng khác nào tự dưng để người ta chê cười.
Uông Minh Hà nói: “Không thể nào.”
“Thành tích của con nhỏ đó rất tốt, con còn trông chờ nó giúp Như Tuyết thi đậu đại học đây.”
Bà Uông nói: “Tìm ai giúp chẳng được? Nhất định phải là con nhỏ đó?”
Uông Minh Hà bĩu môi: “Nhưng đâu phải ai cũng có năng lực giúp Như Tuyết vào được trường đại học thuộc hàng top.”
Bà Uông khẽ nhướng mày: “Thành tích của nó thật sự tốt đến vậy sao?”
Uông Minh Hà sa sầm mặt nói: “Top 10 toàn tỉnh.”
Lúc này bà Uông mới không nói gì thêm.
Đứa cháu ngoại vô dụng Uông Như Tuyết của bà ta đầu óc ngu ngốc, thành tích học tập thì be bét, học cấp ba cũng phải bỏ tiền rất nhiều mới vào được.
Vốn dĩ bọn họ đã tính sau khi kỳ thi đại học kết thúc, sẽ tìm một nữ sinh cùng họ, không quyền không thế, lén lút lấy suất của đối phương để đi học đại học thay.
Nhưng cách làm này dù sao cũng có rủi ro, phạm vi lựa chọn cũng không lớn, quả thực không an toàn và tiện lợi bằng việc trực tiếp tìm người thi hộ.
“Vậy thì thi xong lập tức tống nó đi.”
Trong mắt Uông Minh Hà lóe lên vẻ âm hiểm:
“Để sau rồi tính.”
Vì căn nhà nhỏ kiểu Tây của nhà họ Lâm đã cháy thành đống phế tích, mấy người nhà họ Lâm tạm thời không có chỗ ở.
Bà Uông nói: “Mẹ đã cho người đón Như Tuyết và Tiểu Nhạc về rồi, con cũng thu dọn đi, về nhà với mẹ. Ở bệnh viện khiến người ta khó chịu.”
“Còn con nhỏ nông thôn kia, thì cứ để nó ở lại bệnh viện chăm sóc Tiểu Lâm.”
Uông Minh Hà lại nói: “Con tiện nhân đó nhất định phải đi cùng.”
Cơn tức trong lòng bà ta vẫn chưa xả ra được, tối nay nhất định phải dạy dỗ con nhỏ đó cho ra trò.
Bà Uông nhìn bà ta, bất đắc dĩ nói:
“Con đấy! Gần 40 tuổi rồi mà cái tật xấu đó vẫn không sửa được. Thôi được rồi, nếu trong lòng con không thoải mái thì cứ dẫn nó theo.”
Dù sao cũng chỉ là một con bé nông thôn, đánh thì đánh thôi.
Chỉ cần con gái bà ta thấy hả giận là được.
Thế là Lâm Vãn Tinh bị mẹ con nhà họ Uông, đưa đến nhà cũ của nhà họ Uông nằm trong khu tập thể cán bộ.
Lâm Vãn Tinh đứng trước cổng nhà họ Uông, trong lòng dâng lên một luồng lạnh lẽo.
Nhà họ Uông, gia chủ đương nhiệm là Uông Học Phú, cũng chính là ba của Uông Minh Hà, trước khi nghỉ hưu từng giữ chức quận trưởng quận Đông Thành, Hải Thành.
Chức vụ như vậy, ở Hải Thành không tính là gì quá ghê gớm, nhưng lại là đối tượng mà Lâm Trường Thanh ra sức nịnh bợ.
Ông Uông có hai con trai và một con gái, con trai cả Uông Hải Dương làm phó huyện trưởng ở một huyện trực thuộc Hải Thành. Con trai thứ Uông Giang Hà thì cả nhà xuống phía Nam làm ăn.
Hiện giờ trong căn nhà cũ này chỉ có hai ông bà nhà họ Uông, cùng cháu trai trưởng Uông Tư Viễn và cháu gái thứ hai Uông Tư Giai, tổng cộng 4 người.
Kiếp trước cô không ít lần bị đưa đến đây, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Uông. Ở đây, không những cô bị cả đám súc sinh này sai khiến quay cuồng, mà còn phải đề phòng sự quấy rối của Uông Tư Viễn, mấy lần suýt nữa cô đã bị hắn bắt nạt.
Vừa nghĩ đến hành hạ và nhục nhã mình phải chịu ở kiếp trước, cô đã hận không thể châm một mồi lửa đốt luôn cả nhà họ Uông.
Nhưng không vội, đám súc sinh này đã hành hạ cô suốt 10 năm, nếu cô một phát giết sạch bọn chúng thì chẳng phải quá hời cho chúng sao!
Đúng lúc này, một bóng người từ trong nhà chạy vọt ra.
“Mẹ, cái con tiện nhân khiến mẹ bị thương đâu rồi? Xem con có lột da nó không!”
Uông Như Tuyết lao ra khỏi nhà, liếc mắt đã khóa chặt Lâm Vãn Tinh đang đứng phía sau mọi người.
Chỉ một cái liếc mắt, Uông Như Tuyết đã xác định mình ghét con tiện nhân này!
Bởi vì con nhỏ nông thôn này vậy mà lại xinh hơn cô ta, cao hơn cô ta, còn trắng hơn cô ta!
Thế là bước chân cô ta không dừng lại một giây, lao thẳng về phía Lâm Vãn Tinh.
Chạy đến trước mặt Lâm Vãn Tinh, còn chưa đứng vững, cô ta đã giơ tay định tát Lâm Vãn Tinh một cái.
Lâm Vãn Tinh tùy tiện đưa tay chộp lấy, kéo một người lại.
“Bốp!”
Cái tát vang dội ấy chuẩn xác vô cùng, giáng thẳng vào mặt bà Uông.
Bà Uông bị đánh đến ngây người.
Những người khác cũng ngây người.
Uông Như Tuyết nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn bà Uông, sợ đến mức mặt trắng bệch.
“Bà… bà ngoại, cháu… cháu không cố ý, cháu định đánh con tiện nhân này, cháu…”
Mặc dù là con gái của Uông Minh Hà, nhưng cô ta không được người nhà họ Uông yêu thích.
Khi Uông Minh Hà còn trẻ từng sống buông thả, mang thai mà không biết là con của ai, vì cơ thể đặc biệt không thể phá thai, nên vội vàng tìm một người đàn ông thật thà để kết hôn, sau khi cưới sáu tháng thì sinh ra Uông Như Tuyết và Uông Nhạc, một cặp sinh đôi trai gái.
Uông Như Tuyết trông không xinh, người thô kệch, đầu óc đã ngốc nghếch lại còn khỏe như trâu, mỗi lần bà Uông nhìn thấy cô ta đều cảm thấy khó chịu.
Vì vậy mỗi lần Uông Như Tuyết đến nhà họ Uông, cô ta đều cụp đuôi làm người, cẩn thận lấy lòng hai ông bà nhà họ Uông.
Dù vậy, bà Uông cũng rất ít khi cho cô ta sắc mặt tốt.
Vốn đã không được yêu thích, vậy mà vừa rồi cô ta còn tát bà cụ một cái.
Uông Như Tuyết sợ đến mức nói năng cũng không rõ ràng.
Bà Uông sống hơn nửa đời người, trước giờ luôn là người giữ thể diện, không ngờ đến lúc về già lại bị một đứa nhỏ tát cho một cái.
Uông Minh Hà hoàn hồn khỏi cơn kinh ngạc, vội vàng đẩy Uông Như Tuyết ra, căng thẳng hỏi:
“Mẹ, mẹ sao rồi?”
Bà Uông cảm thấy mình chẳng ổn chút nào.
Tai ù ù, nửa bên mặt bỏng rát đau đớn, trong miệng đầy mùi máu tanh, hình như còn có thứ gì đó rơi ra.
Bà ta vội lấy khăn tay che miệng, nhổ thứ trong miệng ra, dưới ánh đèn đường nhìn một cái, chỉ thấy hai chiếc răng hàm lớn lẫn trong máu nằm trên khăn tay.
Uông Như Tuyết sợ đến mức mặt càng trắng bệch:
“Bà ngoại, không liên quan đến cháu… là nó!”
Cô ta chỉ tay vào Lâm Vãn Tinh:
“Là nó kéo bà lại làm bia đỡ đòn.”
Bà Uông và Uông Minh Hà đồng loạt quay đầu nhìn Lâm Vãn Tinh.
Vừa rồi chuyện xảy ra quá nhanh, Uông Minh Hà không nhìn thấy động tác của Lâm Vãn Tinh, còn bà Uông thì căn bản chưa kịp phản ứng, cái tát đã giáng thẳng vào mặt.
“Đuổi đi, đưa nó đi cho tôi!”
Chưa kịp hét xong, bà Uông đã không thở nổi, cơ thể mềm nhũn rồi ngất đi.
Uông Minh Hà theo bản năng đưa tay đỡ, trọng lượng của bà Uông lập tức đè xuống bàn tay đang bị nứt xương của bà ta, đau đến mức bà ta lại hét lên, đồng thời theo bản năng rụt tay về.
Bà Uông bịch một tiếng ngã xuống đất.
“Mẹ!”
“Bà ngoại!”
Uông Minh Hà và Uông Như Tuyết giật mình, vội vàng chạy tới đỡ bà Uông.
Khung cảnh hỗn loạn đến mức có phần buồn cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)