"Nhưng mà, ta vẫn phải cám ơn lang quân đã mang gà nướng về." Ôn Diệp chốt lại câu cuối cùng
Từ Nguyệt Gia lại nói rõ: “Thuận tay mà thôi."
Ôn Diệp "ừ ừ" hai tiếng nói: "Ta hiểu mà, tuyệt đối không phải vì lang quân muốn ăn gà nướng."
Từ Nguyệt Gia: ”..."
Lúc dùng bữa tối, Ôn Diệp chia phần gà nướng còn lại cho Từ Ngọc Tuyên và Từ Nguyệt Gia, phần còn lại deu thuộc về nàng.
Nhưng mà đều là ăn sau lưng bọn hạ nhân, cũng may lúc Ôn Diệp dùng bữa không thích bên cạnh có người, Từ Nguyệt Gia lại càng không cần phải bàn đến, đối với hắn mà nói, tác dụng duy nhất của tỳ nữ hầu hạ bên người đại khái chính là dâng trà.
Ôn Diệp chưa bao giờ nhìn thấy sự kiêu căng quen thuộc của công tử thế gia Thượng Kinh thành trên người hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



