"Nương có." Ôn Diệp trực tiếp chuyển bát canh đựng đồ uống lạnh đến trước mặt mình trả lời: "Nương uống phần còn lại."
Từ Ngọc Tuyên đối với "lượng" vẫn còn mơ màng, nhận thức còn chưa rõ ràng lắm, nhưng cậu bé biết "còn lại" là có ý gì.
Nương làm sao có thể uống hết phần còn lại đây, Từ Ngọc Tuyên nhìn trái nhìn phải, giống như cuối cùng đã hạ quyết định: "Cha cùng nương thay đổi."
Đúng vậy, cái bát của cha nhìn thế nào cũng thấy nó ngon hơn bát của mình nhiều.
Từ Nguyệt Gia: "..."
Ôn Diệp nghẹn cười ra tiếng cự tuyệt: "Cha con là người đứng đầu một nhà, đi sớm về trễ, kiếm điểm tâm cho Tuyên nhi ăn thì sao có thể uống phần còn lại chứ."
Từ Ngọc Tuyên nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm: "Vậy lấy của Tuyên nhi đổi cho nương được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



