Từ trước tới nay, đối với những lời mà Từ Nguyệt Gia nói, Từ Ngọc Tuyên vẫn luôn ram rap nghe theo.
Cậu bé do do dự dự, sau đó vẫn xoay bước chân tới gần Từ Nguyệt Gia nhỏ giọng hô: "Cha."
Chóp mũi cậu bé bỗng nhiên giật giật, giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên: "Hương hương?"
Từ Ngọc Tuyên nhớ rõ mùi hương này là của nương.
Động tác đặt chén trà của Từ Nguyệt Gia dừng lại, hắn hơi nghiêng đầu ngửi ngửi, đúng là có một mùi hoa lê nhàn nhạt ở trên áo thật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)