Trong viện có một đống ma ma tỳ nữ nhìn, mọi người ở đây đều rất yên tâm.
Từ Ngọc Tuyên là đứa nhỏ nhất trong mấy đứa nhỏ, Ôn Trừng chăm sóc cậu bé nhất, Đỗ Minh Hữu cố gắng tỏ ra già dặn nói: "Không bằng chúng ta chơi trò giải đố đi?"
Ôn Trừng khẽ nhíu mày: "Triệt nhi và Tuyên nhi còn quá nhỏ, còn không biết đoán."
Ôn Triệt trẻ con chỉ hơn Từ Ngọc Tuyên hơn nửa tuổi phản bác: "Triệt nhi biết!"
Từ Ngọc Tuyên học theo: "Tuyên nhi cũng biết!"
Đỗ Minh Hữu đơn thuần cho rằng bọn họ nói "biết" là thật, vì thế nói: "Vậy ta ra đề trước."
"Đoán chữ đầu tiên, rất đơn giản" Đỗ Minh Hữu bắt đầu nói: "Có dày cũng có mỏng, có chữ cũng có hình, giấu trong tri thức, càng xem càng thích đọc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)