Quân thượng cùng vương phi kinh hồn táng đảm nhìn những hình này, theo những trong những hình ảnh này, như vậy đơn giản nhìn vẽ tranh giả đối người trong bức họa vật yêu, một khoản một hoa đều là chân tình.
"Hắn và con gái chúng ta từ nhỏ liền nhận thức?"
Vương phi không trả lời, cô nhớ tới lần trước tập tranh rơi trên mặt đất, biểu tình đau lòng của con gái, như là hư hao một góc cô cũng tiếc, bình thường cũng rất ít thấy cô có hoạt động tiêu khiển gì, thời gian cô ở thư phòng, so với thời gian cô ở pòng ngủ còn nhiều hơn, cô còn oán giận quá, muốn Sophia có thời gian ở bên ngoài nhiều một chút, hít thở không khí mới mẻ, đừng vẫn ở trong thư phòng đọc sách, đều nhìn thành một con mọt sách.
Nguyên lai, cô ở thư phòng cũng không phải là đang đọc sách, đều là ở vẽ tranh, nhìn tập tranh, cô sẽ có bao nhiêu lần ôm tập tranh đi vào giấc ngủ đâu? Tựa như lần trước cô đụng đầu như nhau, con gái trưởng thành, tâm sự cũng không nói với bọn họ, vương phi bây giờ mới phát hiện, Sophia trên người có một loại hiện hữu u buồn cũng không phải là trời sinh thì có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)