Oa Oa sớm ngủ được, Hạ Thiên cũng cực kỳ mệt mỏi, nhưng vẫn ngủ không được, lại không dám lật qua lật lại đánh thức Oa Oa, cô bé đang gối bờ vai của cậu. Tiểu manh oa phi thường thiếu khuyết cảm giác an toàn, cậu cũng không biết trong hoàn cảnh gì mới dưỡng ra đứa nhỏ sợ hãi cô độc như thế. Oa Oa trên mặt luôn luôn hiền lành, ôn hòa, tính tình hảo, nội tâm lại rất mẫn cảm rất cô đơn, đặc biệt không cảm giác an toàn. Ở trên đảo, từ lúc cô bé tới bên cạnh cậu cho tới bây giờ, tiểu manh oa liền luôn ngủ cùng cậu trên một cái giường. Ngay từ đầu cậu muốn niệm cố sự thư kêu cô bé đi ngủ, về sau mới đỡ hơn một chút. Cậu vốn tưởng rằng không có gì, chỉ là có mấy lần cậu ban đêm huấn luyện không trở lại, Oa Oa là không đi ngủ, vẫn chờ cậu trở về, sau đó chui vào trong ngực cậu, ôm cậu đi ngủ. Về sau chậm rãi, bọn họ đều trưởng thành, cậu liền thử cùng Oa Oa nói nam nữ thụ thụ bất thân, phân giường ngủ. Cô bé liền ngủ ở sát vách cậu, cô bé cũng không muốn. Về sau cậu trầm ánh mắt, Oa Oa mới đồng ý. Kết quả hai buổi tối, trước không nói cậu không có thói quen,lật qua lật lại ngủ không ngon, Oa Oa cơ hồ mỗi đêm đều mất ngủ, treo hai mắt gấu đen, cậu nhìn đều cực kỳ đau lòng, làm sao cho cô bé lại đơn độc ngủ, kết quả là hai người cùng nhau ngủ.
Cậu biết, Oa Oa là hiểu được nam nữ có khác, chỉ là, cô bé quá sợ hãi cô độc, quá khuyết thiếu cảm giác an toàn, không có cậu bên người, cô bé nhất định ngủ không ngon. Cậu cũng vui mừng, cô bé chỉ dính cậu, nếu là lại dính những người khác, cậu sẽ không sảng khoái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

