"Bảo bối, mẹ thật muốn khóc làm sao bây giờ?" Hai má Lý Hoan Tình dán hai má con trai, cô thực sự muốn khóc, đã rất lâu cô không khóc như thế.Lúc còn trẻ luôn luôn bị Mục Vân Sinh khi dễ, nơm nớp lo sợ sống qua ngày, một lòng chỉ nghĩ trở lại bên người Tần Mục. Đoạn thời gian trước kia, cô chỉ biết khóc sướt mướt tuổi nhỏ hồ đồ đối mặt với Mục Vân Sinh hoàn toàn không có biện cách chống trả còn thiếu chút nữa đem mình chết đi hai lần. Về sau chậm rãi học xong luôn cùng anh ấy đọ sức, cô cũng chậm rãi ý thức được nguyên lai vẫn bị anh ấy khi dễ, uy hiếp vậy mà mới là nhược điểm duy nhất của Mục Vân Sinh.
Thời gian đó, Lý Hoan Tình cũng nhanh chóng trưởng thành học xong cũng không khóc nữa.
Bây giờ phát sinh chuyện lớn hơn nữa, chẳng sợ tiến ngục giam,Lý Hoan Tình cũng sẽ không rơi nước mắt, chuyện gì đến cứ thản nhiên đối mặt bởi vì cô trải qua nhiều chuyện, việc này cũng không sao cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)