"Anh rất thích bảo bối, bảo bối cũng rất thích anh. Tôi không phản đối anh đến thăm bảo bối, cũng không phản đối các người bồi dưỡng cảm tình, nhưng hiện nay tôi rất hài lòng cuộc sống hiện tại, cũng không hy vọng thay đổi, dự đoán Đường tổng cũng không hi vọng thay đổi."
"Đã như vậy, anh cứ coi như ông trời ban cho anh một đứa con đi, không cần vì bảo bối mà vướng mắc."
Đường Bạch Dạ nhìn thật sâu vào mắt Hạ Thần Hi, anh đột nhiên động thủ, ôm eo Hạ Thần Hi, thân thể cô mềm mại, dính vào thân thể anh, dưới bóng đêm, đôi mắt anh lộ ra một tia nguy hiểm.
"Hạ Thần Hi, cô một chút cũng không thích tôi sao?" Đường Bạch Dạ trầm giọng hỏi.
Trên người anh có mùi hương làm cho cô cảm thấy quen thuộc, choáng váng, khó chịu, chống cự, loại hương này cô rất quen thuộc, rất thích, lại rất bài xích mùi hương này trên người Đường Bạch Dạ, tim đập loạn, không biết phải làm sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


